Chương 4: Người chồng lạnh nhạt

Ánh đèn dầu đào nghiêng trên bức tường gỗ, bóng hai người in dài như tranh thủy mặc. Mộc Thanh Dao đứng thẳng, tay đặt trên bàn khảm xà cừ, nhìn chồng bằng ánh mắt không cầu xin mà thăm dò quyền lực. Bên kia là Lâm Huy, dáng người cao ráo, mặt lạnh như băng; anh khẽ nhíu mày khi thấy trên bàn một tập giấy tờ đã được đóng dấu đỏ — đơn xin mở lại vụ án. "Mẹ nói con có tội," anh thốt ra, tiếng như vừa để phô diễn lòng trung thành vừa để an ủi chính mình.

Thanh Dao không đáp bằng nước mắt. Cô chậm rãi mở một trang giấy, chạm vào chữ viết tay của thái y phủ cũ, rồi đặt ngón trỏ lên mắt anh: "Tôi không định cầu tình nghĩa của anh. Tôi đòi hỏi anh thực hiện trách nhiệm của một công dân và của một người chồng trước pháp luật. Nếu anh còn giữ chút lương tri, hãy đem đơn này đến quan phủ, đứng ra làm chứng cho sự thật thay vì trốn sau lưng mẹ." Giọng cô lạnh nhưng rõ — lời buộc phải chọn lựa nằm trên vai anh.

Lâm Huy im lặng, đôi mắt loang đỏ vì xung động, nhưng lời hứa không thoát khỏi miệng anh. Thanh Dao gấp đơn lại, đặt vào hộp gỗ rồi quay người đi, bước nhẹ trên tấm thảm thêu. Trước khi ra cửa, cô nói thêm như một điều kiện: "Nếu anh không dám, tôi sẽ tự đứng trên tiền tuyến. Ta sẽ mở một hiệu thuốc ở đầu chợ, chữa trị cho kẻ yếu và nghe họ kể bệnh; sự thật không phải lúc nào cũng chờ tầng trên quyền quý." Ánh lửa trên đèn chớp một cái như hẹn, và bên hành lang có tiếng bước chân người hầu dừng lại — một nhân chứng im lặng cho quyết định lớn sắp tới.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...