Chương 10: Chồng quay đầu
Ngoảnh về phía bàn thuốc, nơi ánh đèn dầu lay động, Hàn Dương đứng cứng người như người vừa tỉnh sau cơn mê. Mắt anh đỏ, giọng nói thắt lại: "Ta đã nhìn thấy... văn tự trong sổ, những tên, những chuyến hàng... Mẹ ta—ông nội—" Thanh Dao đặt cây kim xuống, không mềm mỏng, chỉ nhấc nhìn anh một cái như ra lệnh: "Ngưng biện minh. Nếu anh muốn bảo vệ ta, hãy làm điều đúng đắn." Không cần cầu tình, cô cho anh biết rõ ràng trách nhiệm: "Giao nộp sổ riêng của cha anh cho quan, trước khi người khác biết được nó tồn tại."
Hàn Dương bước tới, tay run rẩy rút từ trong áo ra một quyển sổ bọc da đen, cạnh mép vẫn còn vết mực loang như vừa được lật qua. Anh thở dài, mắt rơm rớm: "Tôi sợ mất gia thể, sợ danh dự… nhưng tôi không sợ mất em." Thanh Dao mở quyển, những dòng tên, lộ trình vận chuyển dược liệu cấm hiện ra như vết dao. Cô không cho anh giấu gượng: "Anh đưa nó cho thái quan điều tra, hoặc để trên bàn công đường ngày mai. Không phải vì danh dự nhà tộc, mà vì mạng người đã chết."
Khi anh trao sổ, bàn tay anh chạm vào tay cô, có chút lưỡng lự như cố níu lấy quá khứ, nhưng rồi buông ra. Tiếng bước chân vang lại ở hành lang như đáp lại quyết định, bóng dáng người qua cửa sổ làm cô mủi lòng lạnh: những kẻ bị phơi bày sẽ không chịu thua im lặng. Thanh Dao gập sổ lại, ánh mắt kiên định: "Chuẩn bị, đêm nay sẽ có người tìm tới." Câu nói đó như mũi tên, thúc giục mọi chuỗi sự kiện chồng chất sẽ nổ ra vào đêm không yên.