Chương 3: Người anh phản bội

Ánh đèn lồng trong phủ hao mòn như muốn tắt, bóng hai người kéo dài trên sàn gỗ. Trước mặt Huyền Ngọc là anh trai, gương mặt đã từng che chở giờ đóng kín như một bức tượng đá; trong tay y cầm một tờ sắc lệnh, trên miệng là lời thú nhận lạnh lùng: "Triều đình cần một kẻ chịu sai để gia tộc còn nguyên." Lòng cô rắn như thép nhưng tim vẫn quặn; cổ họng không thét vào mặt y, chỉ buông một tiếng thốt nhẹ: "Thế thì làm mau đi." Cô biết, càng ít tiếng động càng tốt cho kế hoạch đã chuẩn bị từ lâu.

Cố Huyền Ngọc đưa cho anh một cuộn bản đồ da, ngón tay vuốt nhẹ đường chỉ như người trao một vật vô giá. Anh mở ra, mắt sáng lên vì hy vọng; "Nếu đích thân tìm được ngọc ấn, ta sẽ được ân xá," y nói, giọng vừa mừng vừa đau. Cô mỉm cười, giữ lại một chút im lặng trước khi đáp: "Đường ấy khó, anh đi đường vòng sẽ an toàn hơn." Bản đồ cô cho đi khéo léo sửa đổi, một con đường dẫn vào khe núi chết—một cạm bẫy hẹn hò với thất bại cho kẻ truy tìm, nhưng đúng ý cô: triều đình và quốc sư sẽ bận rộn với giả thuyết sai lầm, thời gian mở ra cho cô con đường khác.

Sáng hôm sau, lính áo đen xếp hàng ngoài sân, còng và sắc lệnh tung ra trong sương. Anh trai trao cô cho quan quân với đôi mắt rớm lệ, vai run như thể đã nặng cả một đời; trước khi bước lên kiệu, cô chậm rãi kéo tay y, thì thầm: "Giữ mạng cho gia tộc, anh làm đúng." Khi cánh cổng phủ đóng lại, Huyền Ngọc đã chuẩn bị tinh thần cho việc bị đưa vào phủ Thái tử, nơi cô có thể dùng kiến thức giám định để lật tẩy bản sao—và nơi kế hoạch thật sự sẽ được bắt đầu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...