Chương 1: Ngọc ấn nứt
Khi ánh nến chạm vào mặt ngọc, vết nứt hiện lên như một sợi tóc đứt giữa trời tối. Cố Huyền Ngọc nghiêng chiếc kính lúp, nhìn sâu vào hẻm rạn: đường vân phân tách không theo cấu trúc tự nhiên của ngọc, mà có lớp bột màu xám như vữa dính vào rìa, còn một tia sáng kim loại nhỏ lấp lánh ở lõi. Cô nhảy khỏi chỗ ngồi, tay không run mà mắt cương quyết; người giữ kho nhìn cô bằng sự sững sờ pha lo lắng.
"Ấn làm sao? Tiền nhân đã canh giữ hàng thế kỷ," người giữ kho lẩm bẩm, cố kéo tấm vải phủ lại. Cô cắt ngang bằng một câu ngắn: "Ấn nứt mới. Đây không thể là nguyên bản." Tiếng nói của cô lạnh như thép, nhưng trong đó có cả vẻ khinh bỉ dành cho kẻ dùng giả để hợp thức hóa quyền lực.
Cố Huyền Ngọc lấy que xương mỏng từ túi, khéo léo tách một mảnh rất nhỏ nơi vết nứt; bột vữa rơi tơi, mùi hóa chất lạ thoang thoảng, không thuộc kỹ thuật hoàng cung xưa. Cô đặt mảnh ngọc lên giấy trắng, đánh dấu bằng bột than, mắt cô lóe lên khi nhận ra vết mài bằng dụng cụ quay—kỹ thuật thời thượng, không thể có ở triều đại lập quốc. Lòng cô nóng lên, không phải vì tham ngai, mà vì sự bất công khi lịch sử bị làm giả.
Trước khi ra về, cô nhét mảnh ngọc vào nếp lót áo bàn tay, đầu óc đã tính toán bước tiếp theo: bằng chứng cần được giữ an toàn hơn cả mạng sống, và phải xuất hiện đúng lúc khiến kẻ mượn danh thành vỡ mặt. Trong bóng tối hành lang, tiếng bước chân gần kề; Huyền Ngọc mím môi, bước nhẹ, biết mình vừa giỡn với con dao hai lưỡi.