Chương 4: Phủ Thái tử
Cổng phủ Thái tử mở giữa trưa nắng, lầu son nhà gác phản chiếu như mặt nước đỏ; người mang tráp đi trước, các quan đứng hai bên như tượng đá. Cố Huyền Ngọc bước nhẹ, áo tay xếp ngay ngắn, mắt quan sát mọi chi tiết: cách lính đổi chốt, thói quen dâng đồ của thái giám, một dấu hiệu nhỏ cho thấy ai thực sự nắm quyền trong phủ. Tim cô không đập nhanh, nhưng lạnh ở đáy lòng — đây là trung tâm quyền lực, nơi một lời buột ra có thể đổi sinh mệnh cả gia tộc.
Thái tử xuất hiện, thanh sắc như ngọc cổ, hỏi với giọng ngắn: "Ngươi là ai, bảo vật này thuộc về ai?" Huyền Ngọc cúi nhẹ, trả lời rõ ràng: "Tôi là người giám định. Để trọn vẹn pháp luật, ấn và hộp đều phải mở xem." Câu nói khiến cả phòng lặng; thái giám và thị nữ lườm nhau. Cô chủ động kéo tấm khăn lụa lên, ánh mắt chạm vào viên ngọc—bề mặt lạnh, ánh sáng phản khúc nhưng có một vết nứt gần như mới, chạy ngấm tối dưới lớp men.
Cô kiểm tra bằng ngón tay, bằng tiếng gõ nhỏ lên kim loại khung, bằng một chiếc dụng cụ đo đơn giản mà cô giấu trong tay nén nhang. "Đây không phải kỹ thuật chạm khắc thời xưa," cô nói, "vết nứt như mới, và lớp men phủ có dấu hiệu phục chế." Lời cô không tố cáo thẳng ai nhưng gợi nghi, khiến thái tử nhíu mày; cặp mắt của các đại thần trong phòng lập tức thay đổi chiến tuyến theo từng lời.
Khi họ định đóng hộp lại, cô nài nỉ xin lật đáy vì nghi có niêm phong nội bộ. Khuôn mặt thái giám co rúm, nhưng phủ lệnh đã trao quyền cho cô — một sai sót do người cầu an bên phe cô gây ra — và đáy hộp bật ra lộ một đường khắc mảnh, bị sơn phết che lấp: một ký tự cũ và ba chấm xếp nghiêng như bản đồ. Cố Huyền Ngọc nhìn khe khắc trong yên lặng, biết mình vừa được đặt một bước chân vào nơi sâu hơn nữa; buổi giám định hôm nay vừa mở một cánh cửa dẫn tới lăng mộ người sáng lập.