Chương 13: Luật kế vị
Cuộc tranh luận về người kế vị kéo dài hơn cả vụ bắt Tạ Đình Sơn.
Tạ gia mất quyền thao túng không có nghĩa triều đình lập tức biết phải làm gì với hai người bị tráo vị trí.
Một phe cho rằng chỉ Minh Dao có huyết thống trực hệ nên phải lập ngay. Họ viện tổ chế, nói huyết mạch hoàng gia là nền tảng ổn định.
Phe khác phản bác Cảnh Uyên đã được ghi trên ngọc điệp mười chín năm, học trị quốc từ nhỏ, có quan hệ với các bộ và quân đội; nếu chỉ vì hồ sơ sinh nở được sửa mà xóa toàn bộ địa vị pháp lý của hắn, hàng loạt chiếu lệnh và quyết định hắn từng thực hiện với tư cách Thái tử sẽ bị đặt câu hỏi.
Phe thứ ba thậm chí đề nghị gạt cả hai, chọn một hoàng tử từ tông thất để “tránh tranh chấp”.
Huyền Ngọc ngồi ở hàng ghế chuyên môn, nghe tới ngày thứ ba thì đau đầu.
Mỗi khi ai đó nói “ngọc ấn thật chứng minh thiên mệnh thuộc về…”, nàng đều phải đứng lên sửa:
“Ngọc ấn không có ý kiến.”
Đến lần thứ sáu, một đại thần già thở dài:
“Cố tiểu thư, chúng ta biết rồi.”
“Thần nữ chỉ sợ mọi người quên nhanh.”
Cảnh Uyên ngồi phía đối diện phải cúi đầu giấu cười.
Vấn đề thật nằm ở luật.
Luật hiện tại nói Hoàng đế lập người kế vị trong số hoàng tử đủ tư cách, nhưng không quy định rõ trường hợp hồ sơ huyết thống bị làm giả, công chúa trực hệ, con nuôi hoàng gia, người được ghi sai thân phận từ sơ sinh hay hiệu lực của những quyết định đã ban dưới danh phận sai.
Tạ gia không tạo ra toàn bộ khoảng trống ấy.
Họ chỉ tận dụng nó.
Minh Dao không muốn khoảng trống được lấp bằng một quyết định tùy ý có lợi cho mình.
Nàng xin dự nghị sự với tư cách công chúa đã được khôi phục thân phận, nhưng từ chối được ghi là người kế vị trong sáu tháng.
“Ta chưa từng học cách đọc ngân sách, điều quân, quản hộ tịch hay cân lợi ích các châu.” nàng nói. “Nếu hôm qua còn quản sổ thương hội, hôm nay chỉ vì máu mà thành người phù hợp nhất trị quốc thì đó cũng là một kiểu mê tín.”
Hoàng đế hỏi:
“Con muốn học?”
“Con muốn biết mình có làm được hay không trước khi nhận.”
Nàng chọn luân phiên học việc tại Bộ Hộ, Bộ Lễ và cơ quan cứu tế. Không được nắm quyền quyết định cuối, chỉ xem hồ sơ, dự họp và viết ý kiến.
Cảnh Uyên thì làm việc khác.
Hắn xin sửa ngọc điệp.
“Xóa dòng ‘hoàng trưởng tử do Hoàng hậu sinh’.”
Hoàng đế cau mày.
“Con vẫn là con trẫm nuôi.”
“Vậy ghi đúng: con nuôi hoàng gia theo xác nhận của bệ hạ sau khi sự việc được phát hiện.”
“Thiên hạ sẽ cười.”
Cảnh Uyên nhìn phụ hoàng.
“Thiên hạ đã biết. Chỉ có sổ còn giả.”
Câu ấy khiến cả điện yên đi.
Huyền Ngọc nhớ tới công việc bảo tồn ở đời trước. Đôi khi phần khó nhất không phải phát hiện một vật từng được sửa, mà là chấp nhận ghi rõ trong hồ sơ rằng người đi trước đã sửa sai.
Triều đình cuối cùng đồng ý tách ba vấn đề:
Một, danh tính pháp lý hiện tại của Cảnh Uyên.
Hai, thân phận huyết thống của Minh Dao.
Ba, tiêu chuẩn kế vị tương lai.
Cảnh Uyên giữ tên Lý Cảnh Uyên, được Hoàng đế công nhận là con nuôi theo pháp lý, tạm đình danh vị Thái tử nhưng vẫn được giữ tước và quyền tài sản cá nhân.
Minh Dao được khôi phục tên Lý Minh Dao trong ngọc điệp với tư cách trưởng công chúa trực hệ.
Không ai tự động trở thành người kế vị.
Trong lúc triều đình sửa luật, Cố gia cũng phải đối diện phần trách nhiệm của mình.
Cố Thừa Phong được giải tội làm giả chiếc ấn hiện tại. Tuy nhiên ông thừa nhận tổ tiên Cố gia từng biết quốc bảo bị thay mà chọn im lặng, chỉ bí mật giữ đường dẫn tới vật thật.
“Nếu nói ra lúc ấy, cả nhà có thể không còn.” ông nói.
Huyền Ngọc không phủ nhận nỗi sợ ấy.
“Nhưng việc giữ kín cũng khiến bản giả được dùng mười chín năm.”
“Ta biết.”
“Vậy đừng kể Cố gia như người hùng giữ sự thật.”
Cố Thừa Phong nhìn con gái.
“Con muốn viết cả phần nhà mình im lặng?”
“Vâng.”
Trường Khanh ngồi bên cạnh nhăn mặt. “Nhà mình vừa được giải oan.”
“Giải oan phần không làm giả ấn không có nghĩa mọi lựa chọn đều đúng.”
Cha nàng im lặng nhiều ngày.
Sau đó ông tự xin từ chức người giữ ấn độc quyền.
Huyền Ngọc còn đi xa hơn.
Nàng đề nghị Cố gia từ bỏ cơ chế một nhà vừa giữ quốc bảo, vừa giữ sổ, vừa tự xác nhận vật thật.
Trường Khanh phản đối đầu tiên.
“Nhà mình sống bằng nghề này.”
“Vẫn làm nghề. Nhưng không độc quyền quyết định.”
“Em định giao cho quan không biết gì?”
“Không. Lập một viện có người từ nhiều nghề và nhiều nơi.”
Ý tưởng Điển Tàng viện bắt đầu từ cuộc cãi nhau ấy.
Cơ quan mới không thuộc riêng Nội phủ, không thuộc Cố gia, cũng không thuộc Đông cung. Nó gồm thợ ngọc, người phục chế tranh, thư lại, quản kho, học giả sử liệu và đại diện pháp lý. Mỗi lần tu sửa vật trọng yếu phải có hai nhóm ghi độc lập. Bản sao hồ sơ được lưu ở nhiều nơi.
Vương Kính nghe đề án xong, cười:
“Cô tìm một chiếc ấn rồi định dựng cả một nha môn?”
“Để lần sau không cần ai đào núi mới biết đồ trong cung từng bị đổi.”
“Tốn tiền.”
“Một vụ đổi ngọc ấn và tranh kế vị tốn hơn.”
Vương Kính hết cười.
Hồng Châu thì cười thay.
Nàng tới Cố phủ với một gói trà Tây Vực, nghe kế hoạch rồi lắc đầu:
“Cô đúng là người duy nhất tìm được kho báu rồi nghĩ cách làm thêm sổ.”
“Sổ rẻ hơn chiến tranh.”
“Kém lãng mạn.”
“Tốt.”
Hồng Châu báo nàng sẽ rời kinh sau khi lời khai về đoàn đào lăng được hoàn tất.
“Đi đâu?”
“Nơi người ta trả tiền đúng hạn.”
“Vậy Tạ gia dạy ngươi được một bài.”
“Ừ. Đừng cho người nợ tiền quyền lực quá lớn.”
Hai người chạm chén trà.
Giữa những ngày cả triều tranh luận ai nên ngồi ngai, khoảnh khắc ấy bình thường tới mức Huyền Ngọc thấy quý.
Nhưng sáu tháng học việc của Minh Dao sắp kết thúc.
Và khi luật mới được viết xong, triều đình sẽ phải làm việc họ đã trì hoãn từ đầu:
Chọn người kế vị mà không được phép dùng một khối ngọc làm câu trả lời.