Chương 11: Đêm đổi chủ
Đêm phủ xuống điện, nến hắt những vệt sáng mảnh lên mặt phù điêu, hơi lạnh từ hành lang cuốn vào như lời thì thầm của triều đình. Công chúa thật ngồi thu mình trên bệ đá, mắt hạn hán nhìn chiếc ấn ngọc bọc lụa trong tay Huyền Ngọc — người giữ bảo vật kiên định hơn cả đao kiếm canh gác. Xung quanh, binh lính và quan văn đợi lệnh, từng chiếc áo choàng xôn xao như đang chờ động tác cuối cùng của một vở kịch đã kéo dài quá lâu.
Huyền Ngọc đặt chiếc ấn thật lên bàn, ánh nến làm lộ vết khắc chỉ huyết thống mà bản giả không có. Một quan trung thần bước tới, giọng mắng: "Hoàng gia cần quyết định ngay." Công chúa thu tiếng, giọng nhỏ như sương đêm: "Ta sợ quyền lực sẽ nuốt chửng lòng người." Huyền Ngọc nhích tới, đặt tay lên vai nàng, mắt lạnh mà chắc: "Quyền lực không thể ép buộc. Nếu nàng chọn, phải là của nàng, không phải vì sợ hay vì nợ." Cô xoay người chắn trước công chúa, thái độ dứt khoát khiến mọi cố tình cưỡng bức phải dừng lại.
Sau cùng, công chúa đứng thẳng, giọng đều và rõ như tiếng chuông: "Ta từ chối ngai vàng." Cả triều im như thở nín; vài người trợn mắt, vài kẻ thở ra nhẹ nhõm. Huyền Ngọc khẽ mỉm cười, trao lại ấn ngọc cho nàng nhưng nói thêm quyết liệt: "Ta sẽ đưa quốc bảo ra khỏi tay phe phái. Không ai dùng nó để đổi vận mưu quyền." Cánh cửa điện bị niêm phong, và trong khoảnh khắc lặng đặc ấy, đã có mầm mống của một kế hoạch mới nảy sinh — một nơi giữ bảo vật trung lập, nơi sự thật không bị dùng làm vũ khí.