Chương 6: Nữ nhân áo đỏ
Chợ ven kinh vào buổi sớm đông người, hương thuốc bắc lẫn bột gạo thoang thoảng. Nàng thương nhân áo đỏ xuất hiện như một vệt son giữa đám người xám: bước nhẹ, mắt sắc, tay thoăn thoắt đo đạc chiếc rương tre mà Huyền Ngọc đặt xuống. Huyền Ngọc quan sát từng đường chỉ trên áo nàng, đầu gối chỉ hơi cong khi ký gửi đồ; nét chuyên nghiệp báo trước rằng việc vận chuyển sẽ nhanh chóng — nhưng sự khôn ngoan trong mắt người áo đỏ khiến cô không thể không cảnh giác.
"Đồ dễ vỡ sao?" người áo đỏ hỏi, giọng trầm, miệng cong như đọc thói quen của kẻ giao hàng. Huyền Ngọc mở rương, nhìn rõ từng dụng cụ giám định bóng loáng, rồi đặt thêm một thanh bẩy giả vào góc kín. "Cẩn thận là đủ. Tiền đây." Cả hai đổi tiền, đổi ánh mắt — giao dịch tưởng như đơn thuần nhưng có nhiều tầng nghĩa. Nàng áo đỏ gật đầu, nhưng bàn tay thắt một sợi chỉ đỏ vào miếng vải của rương; một dấu hiệu, Huyền Ngọc nhận ra ngay.
Khi rương lăn đi trên xe hàng, Huyền Ngọc kéo lại một bước, nhận ra khoảnh khắc nàng áo đỏ chạm vào mép áo, luồn một mảnh giấy bé xíu vào tay trong. Cô không giật mình; ngược lại, nụ cười vừa đủ lạnh xuất hiện. "Nếu cô làm nghề vì tiền, hãy nhớ: tiền đổi được mặt hàng, không đổi được lý do." nàng nói nhỏ, tiếng như lưỡi dao. Người áo đỏ nhếch môi, rồi nhanh chóng cúi xuống, trao rương cho kẻ kéo xe và rời đi vào dòng người.
Trước khi rương khuất, Huyền Ngọc đã biết mình bị theo dõi — mảnh giấy trong tay áo đỏ mang hình vẽ một ký hiệu giống y như dấu cô tìm thấy dưới đáy hộp. Cô để cho họ mang tin đi; đồng thời, cô đã đặt vào rương thanh bẩy giả, và dấu hiệu thật thì được giấu kỹ nơi chỉ mình cô biết. Cuộc đua về mộ cổ sắp bắt đầu, và người áo đỏ đã vô tình kéo chuỗi mâu thuẫn tới đầu mối tiếp theo.