Chương 7: Mộ cổ mở cửa
Bức đá nặng kẽm kịt trượt khỏi miệng mộ với tiếng rít kim loại, không khí bên trong xộc ra mùi đất và thuốc phiện đã khô. Huyền Ngọc cúi đầu, đèn dầu quivering, mắt cô leo lắt theo từng vệt chạm khắc trên vách — những dấu triện chẳng giống bất cứ bản sao nào cô từng thấy trong viện khảo cổ. Tay cô không run; mọi động tác đều có chủ đích: bỏ găng, lau nhẹ bức bình lưu, đặt đầu dò nhỏ lên hộp gỗ. Tiếng đá lăn phía sau như nhắc cô còn thời gian.
Khi nắp hộp bật ra, ngọc ấn nằm im trên tấm lụa đã mất màu, bề mặt thạch ngọc phản chiếu ánh lửa yếu ớt với vân thủy tinh trong suốt; mùi thuốc kết tinh thoáng qua là dấu hiệu xử lý cổ xưa mà chỉ những bản thật mới mang. Huyền Ngọc sờ vào cạnh ấn, cảm nhận những vết khắc vi mô — dấu cắt bằng kim nhỏ, ký hiệu nhà chế tác, và một rãnh mảnh ở đáy chỉ có thể có do quá trình lưu truyền trong nghi lễ. Tim cô căng lên: đây là ngọc ấn thật, không thể giả mạo bằng thủ thuật hiện tại.
Trên mặt đáy, dưới một lớp bụi mịn, hiện lên chữ khắc cổ khiến cô nắm chặt ấn, đọc gần như thì thầm: "Ngọc ấn giao không thể truyền cho kẻ vô mạch huyết; ai vi phạm, mồ mả thịnh nộ sẽ phán xét." Một tiếng thở dài phía sau, người đi cùng thì thầm, "Vậy thì... Thái tử không phải huyết tộc?" Huyền Ngọc không trả lời ngay; mắt cô lóe lên một kế hoạch. Câu chữ đó không chỉ là lời nguyền mà còn là văn bản ràng buộc pháp lý có thể lật tẩy vụ soán ngôi.
Cô cuộn lụa cẩn thận, giấu ấn vào trong ô kín của cây cờ đã chuẩn bị sẵn, rồi lấy bột than và giấy mỏng lấy mẫu khắc để làm chữ ký giả định. Trước khi họ đóng cửa mộ, cô xoay người nhìn bức phù điêu — một tên được che mặt và một nàng công chúa giấu mái tóc — hình ảnh khắc khoải khiến cô hiểu rõ nhiệm vụ kế tiếp: truy tìm dòng huyết thật sẽ là con đường duy nhất để đặt ngọc ấn về đúng tay.