Chương 9: Phiên giám định
Ánh đèn dầu hắt qua màn lụa, chiếu lên mặt ngọc nằm trên mâm son như một vết sáng tím. Hội đồng ba đại sư ngồi đối diện, áo bào cứng, mắt sắc như mũi đục, còn quan viên xúm lại phía sau thì thở dài và giữ im lặng. Huyền Ngọc đặt ngón tay lên vết nứt mảnh mà cô đã phát hiện, giọng cô bình tĩnh nhưng đủ để phá tan mọi ý định lấn át: "Xin mời các đại sư giám định một cách cụ thể — từng vết, từng dấu khoan, từng lớp dính."
Lạc đại sư gật đầu khảng khái: "Vết mài này cho thấy công phu cổ, không thể là đồ mới." Thụ đại sư chặn lời, chỉ tay vào mép seal: "Nhưng đường may kia, vết ghép rõ ràng, chỉ có ghép sau mới có." Cố đại sư lại lầm bầm: "Ta thấy dấu mài, dấu khoan, và lớp phủ đồng đều — có thể là phục chế cổ." Huyền Ngọc lặng người chờ họ tự mâu thuẫn, rồi từng câu hỏi cô hỏi như mũi khoan: "Nếu là mài cổ, vì sao lỗ khoan không có bavia? Nếu là ghép sau, vật liệu ghép sao lại thấm sâu theo sớ tinh thể? Phục chế phải để lại vết nung, ông Cố nhìn kĩ cạnh dưới, có thấy vệt nhiệt hay không?"
Cả hội im bặt; vài giọng thầm hổn hển. Cô cầm đèn, soi vào mép nứt, dùng kim chích nhẹ lớp màu — bụi bám bong, để lại vệt mới lộ ra. "Không phải lớp tích rêu tự nhiên," cô nói, mắt không rời ba đại sư, "một tay thợ hiện đại có thể tạo ra 'rêu' đó chỉ trong một ngày." Một quan đứng lên, sắc mặt thay đổi: "Trẫm yêu cầu tổ chức phiên trưng bày công khai vào sáng mai, đem mọi bản có liên quan ra trước triều." Huyền Ngọc nghe được âm thanh nhẹ như kim cương va chạm trong lòng: họ đã bị đặt vào một ván cờ công khai — và kẻ địch sẽ không bỏ qua cơ hội đó.