Chương 10: Ngọc ấn xuất hiện

Hội trường lặng như nước đêm khi tấm màn được kéo lên, chiếc ngọc ấn mới tinh lấp lánh dưới nến — những khuôn mặt quyền quý quay sang cô với ánh mắt như kiếm. Một quan trung thét lên: "Nàng Huyền Ngọc! Người chịu trách nhiệm để quốc bảo thất lạc, hôm nay phải có lời giải!" Lời buộc tội như mũi thương, nhưng Cố Huyền Ngọc chỉ mỉm cười lạnh, tay vẫn ôm bộ bàn cờ gỗ trơn bóng nơi cô đã giấu mảnh vỡ trước đó.

"Để ta thử," cô nói, bước tới giữa sân khấu quyền lực. Khi quan hắn trao ấn, cô chậm rãi đặt bản giả dưới ngọn đèn, sờ lên bề mặt rồi rút ra chiếc thật từ trong bảng cờ — chiếc ngọc ấn thật với vết mảnh ghép khớp như miếng gỗ với vết rãnh, vân ngọc sâu, và một dòng chữ mờ chỉ hiện lên khi xoa dầu: "Chớ giao cho kẻ không cùng huyết tộc." Cô kê hai bản cạnh nhau: bản giả có vết nứt mới, phần chân ấn bị dăm kim loại lộ dấu cưa; bản thật thì trọng lượng khác, đáy có khắc dấu kim nhỏ chỉ người trong hoàng tộc mới biết. "Cái này là đồ giả, và cái kia là chứng cứ," cô nói thẳng, giọng như thép.

Phòng hội bùng nổ, tiếng thì thầm trở thành la ó. Một vài bộ mặt tái mét, kẻ toan phản đòn im bặt khi quan viên lấy kim chạm vào vết nứt — sơn bọc bên ngoài bong ra, lộ vết tẩm thuốc đặt để tạo ảo giác nứt. Huyền Ngọc bước tới, đặt chiếc thật giữa kinh thành và lời của mình: nếu ngọc ấn này không thuộc về người xứng đáng thì quyền lực sẽ trở nên trống rỗng. Ánh mắt nàng chạm vào công chúa đứng nép bên, và trong khoảnh khắc ấy tương lai của triều đình như treo trên quyết định sắp tới; đêm đổi chủ đang tới gần.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...