Chương 14: Đêm đổi chủ thật sự
Một năm sau, triều đình mới chốt được luật kế vị sửa đổi.
Không phải vì các đại thần đột nhiên đồng lòng, mà vì sau hàng trăm buổi tranh luận, không phe nào còn đủ lý do để giữ nguyên một bộ luật đã cho phép vụ tráo thân phận tồn tại gần hai mươi năm.
Luật mới có bốn điểm lớn.
Nữ nhi trực hệ có quyền được xem xét kế thừa nếu đáp ứng cùng tiêu chuẩn giáo dục, trách nhiệm và thẩm tra như nam nhi.
Con nuôi hoàng gia được ghi rõ thân phận pháp lý, có quyền tước vị và tài sản theo sắc phong nhưng không tự động nằm trong thứ tự huyết thống.
Mọi thay đổi ngọc điệp phải có nhiều cơ quan cùng xác nhận, không còn chuyện một đạo lệnh kín trong hậu cung đủ sửa cả nguồn gốc một đứa trẻ.
Và quan trọng nhất, việc xác định người kế vị phải có hồ sơ công khai về căn cứ, không thể chỉ ghi “thánh ý” rồi đóng ấn.
Luật không nhắc tên Minh Dao.
Cũng không nhắc Cảnh Uyên.
Đó là điều Minh Dao yêu cầu.
“Nếu một điều luật chỉ hợp lý vì nó giúp ta hôm nay,” nàng nói trước hội nghị, “ngày mai nó cũng có thể được viết chỉ để hại một người khác.”
Sáu tháng học việc của nàng kéo dài thành gần một năm.
Ở Bộ Hộ, Minh Dao từng tính sai lượng lương cần cho một châu thiếu mùa và bị quan phụ trách sửa ngay trước mặt mọi người.
Nàng không giận.
“Ta sai ở đâu?”
“Điện hạ dùng số dân đăng ký, không tính người tị nạn mới tới.”
Minh Dao ghi lại.
Ở Bộ Lễ, nàng tranh luận về việc giảm chi cho một đại lễ rồi mới biết phần ngân sách ấy trả công cho hàng nghìn thợ thủ công mùa nông nhàn. Nàng phải sửa đề xuất thay vì giữ ý chỉ để bảo toàn mặt mũi.
Ở cơ quan cứu tế, nàng đi thực địa và phát hiện bảng báo cáo đẹp hơn tình hình thật rất nhiều.
Huyền Ngọc nhìn quá trình ấy thấy yên tâm hơn bất kỳ lời tuyên bố “công chúa có thiên tư trị quốc” nào.
Minh Dao học cách không biết.
Đó là kỹ năng hiếm.
Cảnh Uyên trong thời gian đó được phong Cảnh Vương, giữ quyền quản một vùng phía bắc dưới giám sát của triều đình. Hắn không còn sống trong Đông cung.
Ngày sắc phong vương được ban, hắn tới Điển Tàng viện đang xây dở.
Hai chiếc ngọc ấn đặt trong hai hộp riêng để chờ chuyển kho.
Cảnh Uyên đứng trước chúng rất lâu.
“Ta từng nghĩ nếu mất tên Thái tử thì không còn biết mình là ai.”
Huyền Ngọc đang kiểm sổ không ngẩng đầu.
“Bây giờ biết chưa?”
“Chưa hẳn.”
“Vậy cũng bình thường.”
“Ngươi lúc nào cũng có câu nghe chẳng an ủi gì.”
“Vương gia đã biết thần nữ không làm việc đó.”
“Vương gia nghe già.”
“Cảnh Vương?”
“Cũng già.”
Huyền Ngọc bật cười.
Đó là lần hiếm hoi họ nói chuyện mà không có hồ sơ vụ án nằm giữa.
Tạ Đình Sơn cũng bị xét suốt gần một năm.
Không có bản án “cả Tạ gia cùng tội”.
Đại lý tự tách từng hành vi: làm giả vật chứng quốc gia, tham gia đổi trẻ, can thiệp hồ sơ, làm giả chiếu, sử dụng quân trái thẩm quyền, thanh toán cho đội đào lăng và các khoản mua chuộc.
Những người họ Tạ không tham gia không bị kéo vào chỉ vì huyết thống.
Tạ Hồng Châu đặc biệt yêu cầu ghi điều ấy trong lời khai cuối.
“Ta ghét Tạ Đình Sơn.” nàng nói. “Không có nghĩa ta muốn một đứa trẻ họ Tạ sinh sau này phải chịu thay.”
Hoàng hậu Tạ thị tự nhận phần trách nhiệm đã ký sửa hồ sơ và ngăn điều tra. Bà bị tước quyền quản hậu cung, sau đó xin rời tới hành cung.
Ngày đi, Minh Dao tới tiễn.
Không có màn ôm khóc nhận mẹ.
Hai người đứng dưới hiên nhìn mưa.
Minh Dao nói:
“Con chưa biết có thể gọi người là mẹ không.”
Hoàng hậu gật đầu.
“Không cần vội.”
“Người không giận?”
“Ta đã dùng mười chín năm để quyết định thay người khác. Phần còn lại nên học cách chờ.”
Minh Dao không nói thêm.
Nhưng trước khi xe đi, nàng đưa cho Hoàng hậu một chiếc khăn giữ ấm do chính mình chọn.
Không phải tha thứ.
Chỉ là một cánh cửa chưa đóng.
Cuối năm, tông thất và hội đồng đại thần mở phiên xét người kế vị theo luật mới.
Có ba ứng viên được đưa ra, không chỉ Minh Dao.
Mỗi người phải trình quá trình học, công vụ, những quyết định từng tham gia và bản tự đánh giá các điểm yếu.
Minh Dao ghi ở phần cuối:
“Ta thiếu kinh nghiệm quân sự, dễ tin vào số liệu nếu chưa xuống thực địa, và từng có xu hướng xem mọi đặc quyền cung đình là lãng phí trước khi hiểu chức năng của chúng.”
Một đại thần hỏi nàng:
“Điện hạ tự viết điểm yếu như vậy không sợ mất phiếu?”
“Nếu các vị chỉ chọn người không có điểm yếu trên giấy, các vị sẽ chọn người giỏi giấu nhất.”
Câu ấy được nhắc lại khắp kinh thành.
Cuối cùng Minh Dao được chấp thuận làm Hoàng thái nữ.
Không phải chỉ vì nàng là con ruột.
Không phải vì chiếc ngọc ấn thật tìm thấy cùng hồ sơ.
Mà vì sau một năm, nàng chứng minh đủ năng lực để được chọn trong một quy trình mà những người khác cũng có thể tham gia.
Ngày sắc lập được ban, Hoàng đế hỏi:
“Có cần mang Cửu Châu Ngọc Ấn ra quảng trường để thiên hạ thấy vật thật đã về đúng chủ?”
Minh Dao lắc đầu.
“Đóng ấn đúng quy trình là đủ.”
“Con không muốn người ta nhìn thấy?”
“Con không cần ôm một khối ngọc đứng trước điện để chứng minh mình là ai.”
Huyền Ngọc nghe câu ấy từ phía sau màn, không nhịn được cười.
Cảnh Uyên đứng cạnh nàng.
“Ngươi hài lòng?”
“Một chút.”
“Chỉ một chút?”
“Còn phải xem nàng ấy trị quốc thế nào.”
“Quả nhiên.”
Đêm đổi chủ thật sự không phải đêm Tạ Đình Sơn mất quyền.
Cũng không phải ngày Minh Dao tìm lại huyết thống.
Là ngày một người nhận quyền lực mà không cần biến một món đồ thành thần linh, và một người mất danh vị cũ mà vẫn giữ được quyền sống với tên mình.
Cửu Châu Ngọc Ấn trở lại kho.
Nó được đóng lên sắc lập.
Sau đó im lặng nằm trong hộp.
Đúng với vai trò của một con dấu.