Cánh cửa kính xoay của Grand Royal chậm rãi tách đôi. Luồng khí lạnh từ hệ thống điều hòa trung tâm phả ra, cuốn theo mùi hương gỗ trầm và sáp ong đánh bóng sàn. Trần Bách bước vào. Chiếc áo thun xám cổ lọ đã bạc màu, mép tay áo xơ sợi. Đôi dép nhựa quẹt nhẹ trên mặt đá marble, tạo ra chuỗi âm thanh lẹp xẹp rời rạc, lạc nhịp giữa tiếng giày da Oxfords gõ đều đặn. Anh không ngẩng đầu. Ánh mắt dừng lại ở chiếc xe điện cũ đậu ngoài vỉa hè. Lớp sơn xanh ngọc đã tróc vảy, để lộ khung sắt gỉ. Tấm biển số mờ đục treo lệch một bên. Đó là phương tiện duy nhất anh lái đến buổi họp lớp sau năm năm. Bên trong, đèn chùm pha lê buông xuống những tia sáng cắt ngang không khí. Tiếng ly chạm nhau lanh canh. Tiếng cười nói râm ran. Khoảnh khắc Bách lướt qua ngưỡng cửa, âm thanh như bị rút phích cắm. Sự im lặng lan truyền theo từng cặp mắt đảo nhanh, từng cái nhíu mày tinh tế, từng ngón tay siết chặt thân ly. “Ủa, shipper nhà nào lạc vào đây thế?” Giọng nói vang lên từ góc bàn số 7. Minh, cựu lớp trưởng, đứng dậy, chỉnh lại cà vạt lụa. Hắn bước tới, mùi nước hoa biển xanh nồng đặc xộc vào mũi. Minh dùng mu bàn tay phủi nhẹ khoảng không trước ngực Bách, như đang đuổi ruồi. “Chỗ đỗ xe nhân viên ở lối phụ, cậu biết không?” Minh cười, hàm răng trắng bật sáng dưới ánh đèn. “Dựng cục sắt kia trước sảnh, lỡ trầy xước Bentley của ai thì cậu bán xe cả đời cũng không đền nổi đâu.” Tiếng cười rộ lên. Lả lơi, đủ lớn, nhưng không ai nhìn thẳng vào mắt Bách. Chỉ liếc ngang, liếc dọc. Những ánh mắt chạm vào vết bẩn trên gấu quần jean, dừng lại ở cổ áo chùng xuống, rồi nhanh chóng quay sang bàn tiệc như thể vừa chạm phải thứ gì đó không sạch. Thảo My bước ra từ thang máy. Váy sequin vàng kim ôm sát, phản chiếu ánh đèn thành từng mảng lấp lánh. Cô挽 tay Lâm Huy, ánh mắt quét qua Bách. Không chớp. Không tránh. Chỉ lạnh lùng đo đạc từ đầu đến chân. Môi cô mím lại, khóe miệng hơi cong lên, nhưng không phải cười. Là sự đánh giá. Là sự từ chối. “Tưởng cậu đi xuất khẩu lao động rồi chứ,” Thảo My nói, giọng nhẹ như lông vũ, nhưng mỗi âm tiết đều rơi trúng điểm nhạy. “Ở đây… không phải chỗ cho người giao hàng. Mọi người đang bàn dự án khu đô thị mới. Cậu… chắc nhầm nhóm chat rồi.” Bách đứng yên. Ngón tay cái khẽ miết mép quần. Không giải thích. Không lùi. Anh chỉ nhìn. Nhìn cách Minh huơ tay khi nói, nhìn cách Thảo My siết chặt clutch da cá sấu, nhìn cách những gương mặt từng ngồi chung bàn học năm nào giờ đây méo mó vì sự khinh thường được bọc trong lớp vỏ lịch thiệp. “Nhóm chat ghi rõ: Grand Royal, 19h30,” Bách cất tiếng. Giọng trầm, khô, không lên xuống. “Tớ đến đúng giờ.” Lâm Huy bật cười. Tiếng cười giòn, rỗng. Hắn rút ví da, đếm nhanh ba tờ mệnh giá lớn, rồi bất ngờ quăng xuống sàn. Tiền rơi rải rác, nằm ngay trước mũi dép Bách. “Thôi, đã lỡ đến thì coi như giúp vui,” Lâm Huy nói, mắt sắc như dao mổ. “Nhặt lên. Coi như phí giữ xe. Rồi biến trước khi bảo vệ đến. Đừng để tớ mất mặt vì từng gọi cậu là bạn.” Không khí đóng băng. Hàng chục ánh mắt đổ dồn xuống sàn. Chờ đợi. Chờ sự co rúm. Chờ cơn giận. Chờ cái cúi đầu hèn hạ. Bách cúi xuống. Không nhặt tiền. Chỉ cúi người, buộc lại dây dép – dù đôi dép chẳng có dây. Hành động chậm. Đều. Không run. Khi anh ngẩng lên, ánh mắt gặp ánh mắt Lâm Huy. Trong con ngươi đen sâu, Lâm Huy chợt thấy một vùng nước lạnh. Sống lưng hắn thoáng rợn. Nhưng kiêu ngạo đã che mắt. Hắn nghĩ đó là sự bất lực. “Đồ điên,” Lâm Huy lầm bầm, quay đi. Bước chân khựng một nhịp. Rất nhẹ. Nhưng đủ để Bách nhận ra. Bách vẫn đứng đó. Giữa trung tâm sự chế giễu. Như tảng đá giữa dòng lũ. Tay anh vào túi quần. Nắm chặt điện thoại cũ. Màn hình sáng. Cuộc gọi nhỡ. Anh chưa nghe. Đang chờ. Chờ mảnh ghép cuối cùng. Chờ lúc ván cờ lật mặt.