Chương 3: Vị Khách VIP Giả Tạo

Sự im lặng không kéo dài. Nó bị phá vỡ bởi tiếng cửa sảnh mở toang. Một nhóm người bước vào, áo vest đen, tai nghe bluetooth, dáng đi thẳng tấp. Dẫn đầu là Quốc, cựu phó lớp, giờ tự xưng là “giám đốc đối ngoại tập đoàn bất động sản Thiên Long”. Hắn cười tươi, vẫy tay chào cả phòng. “Mọi người đợi lâu chưa?” Quốc nói, giọng oang oang. “Tôi vừa đưa khách VIP về khách sạn. Người này sắp rót vốn vào dự án khu đô thị phía Đông. Cả trăm triệu đô. Nếu ký được, lớp mình ai cũng có cơ hội vào làm cố vấn.” Tiếng vỗ tay vang lên. Gượng gạo, nhưng đủ lớn. Những ánh mắt hướng về Quốc, rồi liếc sang Bách. Sự so sánh hiện rõ. Kẻ mang theo cơ hội. Kẻ chỉ mang theo dép ướt. Quốc tiến lại, khoác tay lên vai Lâm Huy. “Huy này, cậu chuẩn bị hợp đồng chưa? Khách VIP muốn gặp đại diện trẻ nhất lớp. Cậu là giám đốc chi nhánh, đúng không?” Lâm Huy ưỡn ngực. “Sẵn sàng rồi. Chỉ chờ ông chủ ký.” Quốc cười, quay sang Bách. Ánh mắt hắn sắc lạnh. “Còn cậu, shipper ơi. Cậu đến đây làm gì? Đưa đồ à? Thôi về đi. Chỗ này không có đơn hàng cho cậu đâu.” Bách nhìn Quốc. Nhìn tay hắn vẫn đặt trên vai Lâm Huy. Nhìn cách ngón tay Quốc siết nhẹ, như đang khẳng định địa vị. “Khách VIP của cậu,” Bách nói, giọng đều. “Tên gì?” Quốc bật cười. “Cậu hỏi làm gì? Tên ông ấy cậu có nằm mơ cũng không thấy đâu. Chủ tịch tập đoàn Bách Minh. Nghe chưa?” Tiếng cười lại vang. Lần này, nhiều người hơn. Vì cái tên “Bách Minh” đã là huyền thoại trong giới công nghệ. Một đế chế không mặt. Chỉ nghe tên đã thấy áp lực. Bách gật đầu. “Ừ. Nghe rồi.” Anh rút điện thoại. Bấm mã. Màn hình sáng. Hiển thị giao diện nội bộ. Một dòng chữ chạy ngang: “Xác nhận danh tính: Chủ tịch HĐQT Trần Bách. Quyền truy cập: Cấp 0. Đã kích hoạt chế độ giám sát sự kiện Grand Royal.” Quốc không thấy. Hắn đang cười. Đang nói. Đang vẽ ra viễn cảnh giàu sang. Bách đặt điện thoại lên bàn. Không che. Không giấu. Chỉ để đó. Như một tấm gương. “Cậu bảo khách VIP sắp đến,” Bách nói. “Vậy cậu biết ông ấy ghét gì nhất không?” Quốc nhíu mày. “Gì?” “Ghét nhất,” Bách đáp, “là kẻ mạo danh ông để kiếm lợi.” Quốc cười khẩy. “Cậu điên rồi. Dám nói vậy?” Bách không đáp. Chỉ nhìn đồng hồ đeo tay. Một chiếc Casio cũ, dây cao su nứt. Kim giây nhảy đều. 19:47. “Ba phút nữa,” Bách nói. “Ông ấy sẽ gọi video. Để xác nhận ai là người thật. Ai là kẻ giả.” Quốc im lặng. Tay hắn rời khỏi vai Lâm Huy. Khóe miệng hắn cứng lại. Mắt hắn liếc sang cửa. Chờ đợi. Không phải chờ khách VIP. Mà chờ phép màu. Hoặc phép lạ.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng