Bách bước ra sảnh. Gió đêm lùa vào. Mang theo mùi nhựa đường và khói xe. Nhưng không lạnh. Mà sắc. Như dao cạo. Anh không nhìn lại. Chỉ bước. Đến chiếc xe điện. Mở cửa. Ngồi vào. Tay đặt lên vô lăng. Không khởi động. Chỉ ngồi. Chờ. Tiếng bước chân vang lên. Không phải của một người. Mà của nhiều người. Minh, Tuấn, Lan, những kẻ từng hùa theo. Giờ họ đứng thành hàng. Không chắn đường. Chỉ cúi đầu. Không nói. Chỉ chờ. Bách không nhìn họ. Chỉ nhìn ra đường. Ánh đèn thành phố lấp lánh. Như những ngôi sao rơi xuống mặt đường. “Tôi không đến để trừng phạt,” Bách nói, giọng nhẹ. Nhưng rõ. “Tôi đến để kiểm tra. Ai còn nhớ mình là ai. Ai đã quên.” Không ai đáp. Chỉ cúi đầu sâu hơn. Bách khởi động xe. Tiếng động cơ điện vang lên. Êm. Nhẹ. Không ồn. Không gắt. Như hơi thở. Anh nhìn vào gương chiếu hậu. Thấy Thảo My đứng ở cửa kính. Không chạy theo. Không gọi. Chỉ đứng. Tay ôm phong bì. Vai chùng. Nhưng lưng thẳng. Một sự thay đổi nhỏ. Nhưng đủ. Bách gật đầu. Rất nhẹ. Không ai thấy. Nhưng anh biết. Xe lăn bánh. Chậm. Đều. Hòa vào dòng xe tấp nập. Không rẽ. Không dừng. Chỉ tiến. Về phía ánh đèn. Về phía thực tại. Về phía nơi anh thuộc về.