Chương 5: Tờ Tiền Rơi Và Tiếng Chuông Ngân Hàng

Tiếng loa ngoài tắt. Nhưng âm vang của nó còn đọng lại. Như tiếng chuông chùa trong không gian tĩnh lặng. Không ai động đậy. Không ai thở mạnh. Chỉ có tiếng điều hòa. Và tiếng tim đập thình thịch. Lâm Huy vẫn quỳ. Không ngẩng lên. Chỉ nhìn xuống sàn. Nhìn những tờ tiền hắn ném ban nãy. Giờ chúng không còn là vũ khí. Là chứng cứ. Của sự ngu xuẩn. Của sự mù quáng. Thảo My đứng yên. Clutch da cá sấu trượt khỏi tay. Rơi xuống sàn. Không tiếng động. Chỉ có tiếng thở dốc. Cô nhìn Bách. Ánh mắt cô thay đổi. Từ khinh bỉ sang bàng hoàng. Từ bàng hoàng sang sợ hãi. Từ sợ hãi sang… hối hận? Không. Chưa phải. Chỉ là sự nhận thức đang vỡ vụn. Bách không nhìn cô. Anh nhìn xuống sàn. Nhìn những tờ tiền. Anh cúi xuống. Không nhặt. Chỉ đặt ngón tay lên một tờ. Vuốt nhẹ. Như đang kiểm tra chất lượng giấy. “Cậu biết tiền này mua được gì không?” Bách hỏi. Giọng vẫn đều. Nhưng âm vực thấp hơn. Như sấm rền xa. Lâm Huy không đáp. Chỉ run. “Không mua được respect,” Bách nói. “Không mua được loyalty. Không mua được truth. Chỉ mua được illusion. Và illusion,” anh ngẩng lên, “thường đắt hơn reality.” Anh đứng dậy. Rút điện thoại. Bấm mã. Màn hình sáng. Hiển thị giao diện ngân hàng. Một lệnh chuyển tiền được kích hoạt. Không phải cho ai. Mà cho chính hệ thống. “Cảnh báo,” giọng máy vang lên từ loa sảnh. “Tài khoản số 8890… vừa bị đóng băng. Lý do: Giao dịch bất thường. Liên kết với cá nhân bị cấm vận.” Tiếng chuông điện thoại vang lên. Đồng loạt. Từ túi vest của Minh. Từ clutch của Thảo My. Từ ví của Quốc. Tất cả mở ra. Màn hình sáng. Thông báo ngân hàng. Tài khoản bị tạm khóa. Không rút. Không chuyển. Không thanh toán. Minh mặt tái. Tay run. Hắn cố bấm mật khẩu. Sai. Lại sai. Lại sai. Khóa máy. Thảo My mở clutch. Rút thẻ đen. Vuốt nhẹ. Máy POS trên bàn tiệc báo: “Giao dịch từ chối. Thẻ bị đóng băng tạm thời.” Cô nhìn thẻ. Nhìn Bách. Môi run. Không nói được lời nào. Bách đặt điện thoại xuống. Không cười. Không hả hê. Chỉ bình thản. Như vừa làm một việc bình thường. Như vừa tắt đèn phòng. “Tiền không sai,” anh nói. “Chỉ người dùng tiền sai. Và hôm nay, hệ thống vừa sửa lỗi.” Anh quay lưng. Bước đi. Tiếng dép lẹp xẹp. Lần này, không ai dám nhìn. Không ai dám thở. Chỉ có tiếng chuông ngân hàng vang vọng. Và tiếng im lặng nặng trịch.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng