Chương 10: Màn Hình Sáng Trong Đêm

Tầng 88. Tập đoàn Bách Minh. Đèn vẫn sáng. Không phải vì加班. Mà vì thói quen. Bách ngồi trước bàn làm việc. Gỗ mun. Bóng loáng. Không trang trí. Chỉ có laptop. Chuột. Và một khung ảnh nhỏ. Hình hai người trẻ. Uống cà phê vỉa hè. Cười. Không phải vì giàu. Mà vì tin. Anh cởi áo phông bạc màu. Treo lên ghế. Mặc vest đen. Không chỉnh cà vạt. Không vuốt tóc. Chỉ ngồi. Mở laptop. Màn hình sáng. Hàng trăm email. Hàng chục báo cáo. Hàng nghìn dữ liệu. Anh không vội. Chỉ đọc. Chỉ gõ. Chỉ quyết định. Màn hình hiển thị: “Hệ thống đã sa thải 14 nhân sự cấp trung. Tài sản công ty Thảo My đã chuyển giao. Đang chờ xác nhận HĐQT.” Anh nhấp chuột. Tiếng click vang lên. Nhẹ. Nhưng dứt khoát. Như tiếng khóa cửa. Như tiếng kết thúc. Như tiếng bắt đầu. Anh không cười. Không thở dài. Chỉ nhìn ra cửa sổ. Ánh đèn thành phố lấp lánh. Không lạnh. Không nóng. Chỉ thực. Thực như anh. Thực như sự lựa chọn. Thực như con đường anh đã đi. Cuộc họp lớp đã kết thúc. Nhưng trò chơi của những kẻ biết mình là ai, vừa mới bắt đầu. Và anh, vẫn ngồi đó. Không giả nghèo. Không khoe giàu. Chỉ là chính mình. Trần Bách. Chủ tịch. Con người. Và người biết mình đang làm gì. Màn hình sáng. Trong đêm. Không ai thấy. Nhưng đủ. Đủ để tiếp tục. Đủ để tiến. Đủ để sống.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng