Cửa kính Grand Royal đóng lại. Không tiếng động. Chỉ có tiếng khóa kêu cạch. Nhẹ. Nhưng dứt khoát. Như dấu chấm hết. Bên trong, không ai động đậy. Không ai nói. Chỉ có tiếng thở. Và tiếng nước mắt rơi. Không phải của Thảo My. Mà của Minh. Của Tuấn. Của những kẻ từng cười. Giờ chỉ còn khóc. Không phải vì mất tiền. Mà vì mất mặt. Mất danh dự. Mất chính mình. Thảo My đứng yên. Tay ôm phong bì. Không mở. Không giấu. Chỉ ôm. Như ôm lấy sự thật. Cô nhìn ra cửa kính. Thấy chiếc xe điện khuất dần. Không đuổi theo. Không gọi. Chỉ đứng. Chờ. Nhận. Cô quay lại. Nhìn bàn tiệc. Nhìn ly vỡ. Nhìn tiền rơi. Nhìn những gương mặt tái mét. Cô không cười. Không khóc. Chỉ gật đầu. Rất nhẹ. “Xin lỗi,” cô nói. Không nhìn ai. Chỉ nhìn sàn. “Tôi đã chọn sai. Và tôi sẽ sửa.” Cô bước đi. Không vội. Không run. Chỉ đều. Đến quầy lễ tân. Đặt phong bì xuống. Nhận thẻ nhân viên tạm thời. Không hỏi. Không giải thích. Chỉ nhận. Và bước vào thang máy. Hướng xuống tầng hầm. Hướng về kho. Hướng về thực tại. Cửa thang máy đóng lại. Không tiếng động. Chỉ có tiếng máy chạy. Và tiếng thở dài của một giấc mơ tan. Nhưng không vỡ. Chỉ chuyển hướng.