Linh đứng dậy giữa tiếng cười rộn rã như đàn quạ ăn xác, áo sơ mi trắng cổ cao, tóc buộc thấp, tay cầm ly nước cam chưa kịp uống hết.
— Minh, đủ rồi.
Giọng cô không lớn, nhưng cắt ngang được cả đoạn clip livestream đang quay cận mặt Bách đang cúi lưng nhặt tờ tiền cuối cùng.
Minh xoay ghế xoay, hai ngón tay gõ nhịp trên bàn — tiếng cạch cạch như tiếng kìm nạy xương.
— Đủ? Linh à, em tưởng mình còn tư cách nói từ “đủ” sao?
Cả bàn im bặt. Một người bạn cũ bật cười khúc khích, rồi nhanh chóng dập lại khi thấy Minh liếc sang.
— Em quên rồi à? — Minh nghiêng đầu, môi cong lên như lưỡi dao mài sắc — Startup của em gọi vốn ba vòng, toàn là tiền vay mượn từ mấy anh bạn trong nhóm. Không có chúng tôi bảo lãnh, ngân hàng chẳng thèm nhìn tới cái giấy phép kinh doanh viết tay của em đâu. Mà giờ em đứng lên bênh thằng giao hàng… thì em cũng chỉ là con nợ, Linh ơi. Cùng một loại: nghèo, hèn, và đáng bị xỉa.
Linh tái mặt. Không phải vì sợ — mà vì cái cách Minh nói “viết tay” như thể cô từng dùng bút chì vẽ giấy phép trên giấy tập học sinh.
Một người bạn khác — Hạnh, vợ giám đốc chi nhánh ngân hàng — rút điện thoại, bấm vài cái, rồi đẩy màn hình ra giữa bàn.
— Đây nè Linh, group “Đầu tư thân thiết – Sài Gòn”. Em vừa bị out. Lý do: “Vi phạm nguyên tắc đồng hành giá trị”.
Cả bàn gật gù. Ai cũng biết đó là cụm từ nội bộ để chỉ: đừng mang đồ rác vào đây.
Minh vẫy tay gọi phục vụ, gọi thêm hai chai rượu vang đỏ. Rót đầy ly, nâng lên.
— Chúc mừng Linh — đã chính thức trở về đúng vị trí của mình. Không phải ở bàn này. Mà ở… — hắn liếc sang Bách, vẫn đứng yên bên cửa, tay cầm túi nilon đựng tiền — bên cạnh hắn.
Tiếng cười vang lên. Có người vỗ tay. Có người chụp ảnh Linh lúc cô ngồi xuống, lưng thẳng, mắt không chớp, nhưng ngón tay siết chặt mép ly đến trắng bệch.
Bách không nhìn Linh.
Anh nhìn Minh — nhìn cái đồng hồ Rolex giả trên cổ tay hắn, nhìn vết xước nhỏ ở góc viền mặt kính, nhìn cách hắn vô tình xoay cổ tay khi nói chuyện với người quen — dấu hiệu của người hay kiểm tra thời gian để điều chỉnh biểu cảm.
Rồi Bách bước ra ngoài.
Không chào, không ngoảnh lại.
Cửa xoay khép lại sau lưng anh đúng lúc tin nhắn hiện lên màn hình điện thoại:
“Mạng lưới đã sẵn sàng.”
Anh dừng lại bên thang máy, mở camera trước, quét khuôn mặt — hệ thống mở khóa sinh trắc học. Màn hình hiện dòng chữ nhỏ màu xanh:
[Ghi âm sinh trắc học: hoạt động ổn định. Tần số tim Minh tăng 23% trong 17 giây vừa qua.]
Bách tắt điện thoại.
Không cười.
Không tức giận.
Chỉ gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt kính thang máy — như chạm vào gương mặt của chính mình, vừa mới bị xóa tên khỏi danh sách con người.