Chương 6: Lật Đổ Liên Minh

Linh ngồi trên ghế sofa phòng khách căn hộ chung cư hạng sang — nơi cô từng khoe với cả lớp là “mình tự mua bằng tiền tiết kiệm”, giờ đang run tay bật mở chai nước khoáng. Cổ họng cô khô rát như nuốt phải mảnh kính vỡ.

Bách đứng ở cửa, áo sơ mi trắng không một nếp nhăn, chiếc đồng hồ đeo tay rẻ tiền đen xì vẫn nằm im trên cổ tay trái. Không cười. Không chào. Chỉ bước vào, đóng cửa sau lưng — tiếng “cạch” nhỏ nhưng khiến Linh giật mình như bị điện giật.

— Em biết tại sao Minh lại chọn đúng hôm họp lớp để tung clip đó không?
Giọng Bách đều đều, không cao, không thấp, như đang đọc bảng giá cổ phiếu.

Linh nuốt nước bọt. Môi cô run.

— Vì hắn biết em sẽ bênh anh. Và hắn biết… em không còn ai để dựa vào.

Cô định phản bác. Miệng vừa hé, Bách đã rút điện thoại ra. Một cái chạm nhẹ. Loa phát ra tiếng Minh nói rõ như đang đứng ngay sau lưng cô:

“Con bé Linh ấy à? Cũng chỉ là cái thùng rác chứa đồ thừa của thằng giao hàng. Nó tưởng startup mình làm được à? Chờ nó phá sản, tao mua lại thương hiệu, đổi tên thành ‘Minh Group – Thương hiệu của người biết đá kẻ dưới’…”

Linh trắng mặt. Tay cô siết chặt chai nước — nhựa kêu răng rắc.

— Anh… nghe được từ lúc nào?

— Từ lần đầu em gọi cho anh lúc 2 giờ sáng, khóc vì Minh cắt vốn đầu tư và bảo “đàn bà làm gì có tư duy tài chính”.

Bách bước tới, đặt điện thoại lên bàn kính. Màn hình hiện ra file ghi âm thứ hai — giọng Linh, run rẩy, nghẹn ngào: “Anh giúp em đi… em không chịu nổi nữa…”

— Nhưng em không gọi cho anh. Em gọi cho tuấn.

Linh ngẩng đầu. Mắt cô đỏ hoe.

— Tuấn là người anh thuê. Diễn viên. Tốt nghiệp trường sân khấu, từng đóng vai thiếu gia trong phim truyền hình. Còn startup của em…

Bách rút một tờ giấy A4 từ túi áo. Gấp đôi. Mở ra. Là bản sao hợp đồng đầu tư — có dấu đỏ, chữ ký, và dòng ghi chú nhỏ bên lề: “Người đại diện pháp lý: Nguyễn Văn Bách — Chủ tịch HĐQT Công ty An Toàn Tài Chính.”

— Em nghĩ tại sao anh không xuất hiện khi em cần? Vì anh đang kiểm tra từng cent em chi tiêu. Mỗi hóa đơn, mỗi cuộc họp, mỗi lần em bị Minh gọi vào phòng riêng “trò chuyện riêng tư”. Anh biết hắn sờ tay lên đùi em lúc nào. Biết hắn chụp ảnh em uống rượu rồi gửi cho bạn bè với caption: “Cô nàng khởi nghiệp mà thích nhảy bar hơn code.”

Linh bật khóc. Không phải vì thương thân. Mà vì thấy mình ngu ngốc đến mức nào.

— Vậy… anh đã biết hết?

— Không. Anh ghi lại hết.

Bách giơ cổ tay trái. Chiếc đồng hồ đen lóe lên dưới ánh đèn.

— Đây không phải đồng hồ. Đây là thiết bị sinh trắc học gắn chip ghi âm đa tần số. Nó nhận diện giọng nói, nhịp tim, độ run cơ… và tự động lưu khi phát hiện từ khóa: “Linh”, “startup”, “Minh”, “bán”, “lừa”, “chứng cứ”.

Linh lặng người.

— Còn camera khu trọ… anh cài từ lúc nào?

— Từ ngày em gửi tin nhắn đầu tiên cho anh: “Anh còn nhớ chỗ mình từng ngồi học nhóm không? Giờ em ở ngay đó.”

Bách cúi xuống, mắt anh ngang tầm mắt cô. Không giận. Không thương. Chỉ lạnh như thép tôi trong dầu.

— Em muốn phản công không?

Linh ngẩng mặt. Nước mắt chưa khô, nhưng môi cô mím chặt.

— Muốn.

— Thế thì cầm lấy điện thoại này. Gửi đoạn ghi âm Minh gọi em là “con chó biết code” cho ba người bạn cũ — người từng ngồi cùng bàn với em hồi cấp ba. Người hay khoe “tôi với Linh là tri kỷ”. Và người vừa đăng story: “Thương em quá, mà cũng phải nhìn sự thật.”

Linh cầm điện thoại. Tay vẫn run. Nhưng ngón tay cô nhấn gửi.

Ba tin nhắn. Ba lần “đã xem”.

Chỉ năm phút sau, tin nhắn đầu tiên về:
“Linh ơi… cái này… thật à?”

Bách không trả lời. Anh quay người đi, dừng lại ở cửa.

— Đừng mong chúng đứng về phía em. Chúng chỉ đang tính xem nên cắt đứt Minh trước, hay đợi anh phong tỏa tài khoản hắn xong rồi mới vội vàng gửi lời xin lỗi.

Linh nuốt nước bọt.

— Còn anh?

Bách quay lại. Lần này, anh cười. Rất ngắn. Rất sắc.

— Anh không cần ai đứng về phía mình.

Anh mở cửa. Trước khi bước ra, anh liếc về phía bàn kính — nơi tờ hợp đồng đầu tư vẫn nằm nguyên.

— Chỉ cần chúng biết mình từng đứng sai phe.

Cửa khép lại.

Tiếng khóa tự động “tạch” vang như một phát súng kết án.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng