Chương 7: Quét Sạch Niềm Tin

Chiếc điện thoại Linh cầm trên tay run lên như con chuột bị bẫy. Màn hình sáng trắng, hiển thị một file video có dấu mộc đỏ “Bảo mật cấp cao – Sở Giáo dục & Đào tạo TP.HCM”, kèm dòng chữ ký điện tử nhấp nháy: Nguyễn Văn Minh – thí sinh số 072198 – xác nhận đã ủy quyền chỉnh sửa điểm thi tốt nghiệp THPT năm 2015.

Không phải đoạn cắt ghép. Không phải ảnh chụp lén. Mà là bản sao gốc — được khôi phục từ ổ cứng lưu trữ dự phòng của Trung tâm Khảo thí, do chính Bách yêu cầu qua luật sư chuyên về dữ liệu công cộng.

Tối qua, clip đó chưa ai biết. Sáng nay, nó đã nằm trong nhóm Zalo lớp — không gửi, không tag, chỉ thả vào thư mục chung với tiêu đề: “File cũ bạn Minh gửi mình lúc ôn thi. Nhờ giữ giúp.”

Giọng Minh trong clip rõ như dao gọt:
“Chú làm ơn cho em thêm 3,5 điểm môn Toán. Em trả chú hai mươi triệu, chuyển khoản ngay hôm nay. Còn suất học bổng của thằng Hùng — em đã nói chuyện với nó rồi, nó… bỏ cuộc.”

Tiếng cười khúc khích phía sau: “Ừa, thằng Hùng quê ở Củ Chi, ba mẹ đi phụ hồ, nó đâu dám kiện ai.”

Linh đọc xong, buông điện thoại xuống bàn gỗ. Tiếng cạch nhỏ, nhưng đủ khiến cả căn bếp im bặt. Mẹ cô đang vo gạo, tay dừng giữa chừng. Nước vo gạo đục ngầu, nổi váng trắng như mồ hôi người ta đổ ra khi hoảng loạn.

Chiều cùng ngày, vợ Minh — Thuý — gọi video call cho Linh. Không chào, không hỏi. Chỉ đưa mặt gần sát camera, mắt sưng vù, môi run:

Mày biết tại sao hắn lấy em không? Vì em là con gái chủ tịch Hội đồng quản trị Trường Quốc tế Nam Sài Gòn. Hắn cần tấm vé vào hội đồng giám sát để… rửa tiền qua quỹ học bổng. Còn thằng Hùng? Nó giờ đang chạy xe ôm ở Gò Vấp. Mỗi lần thấy xe biển số 51F-xxx là nó tránh đường.

Linh không đáp. Cô mở tin nhắn nhóm lớp. Đã có bảy người rời khỏi — không thông báo, không giải thích. Chỉ còn lại mười ba tên, trong đó năm người đổi trạng thái thành “Đang bận”, bốn người tắt chế độ online, hai người đăng ảnh con mới sinh kèm caption “Cảm ơn cuộc đời” — rõ ràng là né.

Minh thì gọi Linh ba lần. Không để lời nhắn. Chỉ gọi. Rồi gọi. Rồi gọi. Đến lần thứ tư, Linh bật loa ngoài, đặt điện thoại giữa bàn cà phê. Giọng hắn vang lên, khàn đặc mùi rượu và thuốc lá:

Mày tưởng Bách là thánh à? Nó cũng từng ngủ với vợ giám đốc ngân hàng để được duyệt vay vốn. Tao có bằng chứng. Mày chờ đi.

Linh cầm ly cà phê, nghiêng nhẹ. Một giọt đen đặc trượt xuống mép ly, rơi xuống bàn gỗ — loang thành vệt dài như vết máu khô.

Cô không trả lời. Nhưng mười phút sau, trợ lý của Bách gửi vào nhóm Zalo lớp một file PDF: Bảng kê chi tiết thanh toán dịch vụ tư vấn tài chính cá nhân — Công ty Luật An Phát — khách hàng: Nguyễn Văn Minh — thời gian: tháng 3/2022 — tổng phí: 68 triệu — nội dung: “Tư vấn cách che giấu nguồn thu bất hợp pháp qua quỹ học bổng”.

Dưới file là dòng chữ in nghiêng, không dấu, không tên người gửi:
“Hắn thuê luật sư viết giúp cái tội của chính mình. Rồi đem ra dọa người khác.”

Tối muộn, một chiếc xe bán tải màu xám đậu trước cửa nhà trọ của Bách. Ba người đàn ông xuống xe, áo thun bó sát, cổ tay đeo vòng bạc chạm hình đầu rồng. Một người cầm theo cây dù sắt, đầu bị dũa nhọn.

Họ đứng im trước cổng sắt, không gõ, không gọi. Chỉ đứng. Như tượng đài của sự đe dọa nguyên thủy.

Trong căn phòng tối, Bách ngồi trên giường, tay trái xoay chiếc đồng hồ rẻ tiền — kim giây quét chậm, đều, như nhịp tim của kẻ đang chờ tiếng sấm.

Tay phải anh đặt trên điện thoại. Màn hình sáng lên. Một tin nhắn vừa gửi đi:
“Kích hoạt chế độ ‘đèn đỏ’ — bắt đầu đếm ngược 72 giờ.”

Ngoài kia, gió thổi mạnh. Cành me tây trước cửa nhà trọ rụng một chùm lá già — rơi xuống nền xi măng với tiếng rắc khô khốc.

Không ai nhặt.

Không ai dám.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng