Tiếng gõ cửa vang lên ba tiếng, khô khốc và quyết đoán, cắt ngang sự im lặng giả tạo trong văn phòng trưởng khoa Ngoại. Minh Châu không đợi tiếng trả lời, bàn tay đã nắm lấy nắm đấm cửa bằng đồng lạnh toát, đẩy vào.
Bác sĩ Hùng đang ngồi sau chiếc bàn gỗ gụ to sụ, bóng loáng đến mức soi được cả khuôn mặt căng thẳng của Minh Châu. Hắn không ngẩng đầu lên, đôi mắt vẫn dán vào một tập bệnh án nào đó, cây bút máy Montblanc đắt tiền lướt nhẹ trên giấy, tạo ra những âm thanh sột soạt đầy quyền lực. Không khí trong phòng lạnh cóng vì điều hòa, nhưng Minh Châu cảm thấy gáy mình đang rịn một lớp mồ hôi mỏng.
“Trưởng khoa,” cô cất tiếng, giọng nói vững vàng hơn cô tưởng.
Hùng lúc này mới chậm rãi ngẩng lên, gỡ cặp kính gọng vàng xuống, đặt ngay ngắn bên cạnh chồng tài liệu. Hắn nở một nụ cười mà người ngoài nhìn vào sẽ thấy thật hiền từ, một nụ cười của người thầy dành cho đứa học trò nhỏ. Nhưng Minh Châu chỉ thấy trong đó một sự kẻ cả lạnh lẽo.
“Bác sĩ Minh Châu. Có chuyện gì mà gấp gáp vậy? Giờ này đáng lẽ cô phải ở khu hậu phẫu chứ?”
Minh Châu bước tới, đặt một tập tài liệu mỏng lên mặt bàn gỗ, tiếng động vang lên sắc lẻm. “Em có vài thắc mắc về mấy ca tử vong gần đây. Cụ thể là bệnh nhân giường 12B, ông Hoàng, và bệnh nhân phòng VIP 02, bà Kim. Hồ sơ của họ…”
“Hồ sơ của họ thì sao?” Hùng ngắt lời, giọng vẫn đều đều nhưng nụ cười đã tắt ngấm. Hắn cầm tập tài liệu của cô lên, lật xem qua loa, cái nhíu mày едва thấy. “Tôi đã xem cả rồi. Tiên lượng xấu, người nhà đã được thông báo. Chúng ta đã làm hết sức. Cô là bác sĩ, cô phải hiểu có những giới hạn mà y học không thể vượt qua.”
“Nhưng các chỉ số của họ trước khi đột ngột chuyển biến xấu đều rất ổn định, thưa Trưởng khoa. Thậm chí có phần khả quan. Em đã xem lại biểu đồ theo dõi, có một khoảng trống dữ liệu khoảng 30 phút ngay trước khi họ lên cơn co giật. Và kết quả xét nghiệm độc tố trong máu của ông Hoàng… hình như đã bị tráo đổi.” Minh Châu nói một lèo, không cho hắn cơ hội chen vào. Cô biết, chỉ một giây chần chừ, cô sẽ đánh mất hết can đảm.
Hùng ngả người vào lưng ghế, hai tay đan vào nhau đặt trên bụng. Hắn nhìn Minh Châu chằm chằm, ánh mắt sắc như dao mổ, xuyên thẳng vào tâm can cô. Cái nhìn đó không phải là sự xem xét, mà là sự đánh giá. Đánh giá một con mồi, một vật cản.
“Bác sĩ Châu,” hắn nói, giọng trầm xuống, mang theo một sức nặng vô hình. “Cô vừa tốt nghiệp, đúng không? Nhiệt huyết là tốt, cẩn thận cũng là tốt. Nhưng sự suy diễn vô căn cứ dựa trên kinh nghiệm non nớt thì lại là một chuyện khác. Nó có thể hủy hoại sự nghiệp của một bác sĩ trẻ đấy.”
Cái cách hắn nhấn nhá hai chữ “bác sĩ trẻ” như một cái tát vô hình giáng thẳng vào mặt Minh Châu. Cô siết chặt hai bàn tay đang buông thõng bên hông.
“Đây không phải là suy diễn,” cô cãi lại, giọng có chút run rẩy vì phẫn nộ. “Đây là những gì em ghi nhận được. Những sự thật bị che giấu. Tại sao hồ sơ bệnh án gốc của bà Kim lại biến mất khỏi kho lưu trữ? Tại sao y tá trưởng lại nói với em rằng chính Trưởng khoa đã yêu cầu niêm phong nó với lý do ‘phục vụ điều tra nội bộ’?”
Một khoảng lặng chết chóc bao trùm căn phòng. Chỉ còn nghe thấy tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ quả lắc cổ ở góc phòng, mỗi một nhịp như một nhát búa gõ vào lồng ngực Minh Châu.
Bất thình lình, Hùng bật cười. Một tiếng cười trầm, khàn, và đầy vẻ miệt thị. Hắn đứng dậy, bước vòng qua bàn, tiến về phía Minh Châu. Hắn cao hơn cô cả một cái đầu, cái bóng của hắn đổ xuống, nuốt chửng lấy cô.
“Con ranh này,” hắn thì thầm, giọng nói giờ đây đã lột bỏ hoàn toàn lớp vỏ bọc đạo mạo. “Mày nghĩ mày là ai? Một con bác sĩ mới ra trường, vắt mũi chưa sạch, mà dám chất vấn tao à? Mày tưởng cái bệnh viện này là cái chợ chắc, muốn vào lục lọi cái gì thì lục?”
Hắn vươn tay, nhưng không chạm vào cô. Hắn chỉ gõ nhẹ ngón trỏ vào tập tài liệu trên bàn. “Những thứ này à? Là rác rưởi. Là sản phẩm từ trí tưởng tượng của một đứa con gái quá rảnh rỗi, đọc quá nhiều truyện trinh thám.”
Hơi thở Minh Châu như nghẹn lại. Sự khinh bỉ trắng trợn trong lời nói và ánh mắt của hắn khiến cô cảm thấy lồng ngực đau nhói như bị ai đâm phải.
“Tao nói cho mày biết,” Hùng cúi sát vào mặt cô, mùi nước hoa đắt tiền của hắn sộc vào mũi cô, khiến cô buồn nôn. “Cái nghề này không giống như trong sách vở đâu. Có những chuyện mày không cần biết, và tốt nhất là đừng nên biết. Mày chỉ là một con tốt trên bàn cờ này thôi. Nhiệm vụ của mày là làm tròn vai của một con tốt. Hiểu chưa?”
“Tôi không hiểu,” Minh Châu nghiến răng, ngẩng cao đầu đối mặt với hắn. “Tôi chỉ biết y đức của một người bác sĩ không cho phép tôi nhắm mắt làm ngơ trước những cái chết mờ ám.”
“Y đức?” Hùng lại cười, lần này còn to hơn. “Thứ đó có mua được nhà lầu xe hơi không? Có cho mày cái ghế Trưởng khoa này không? Đừng ngây thơ nữa, cô bé. Thứ đũa mốc như mày thì đừng có mà chòi mâm son. Mày nên biết điều một chút.”
Hắn quay trở lại bàn làm việc, cầm tập tài liệu của Minh Châu lên và ném thẳng vào sọt rác bên cạnh. Giấy tờ bay tung tóe.
“Cút về làm việc của mày đi. Tập trung vào chuyên môn. Cứu mấy ca cảm cúm vớ vẩn ấy. Đó mới là đẳng cấp của mày. Còn những chuyện lớn lao này, không đến lượt mày xía vào.” Hắn ngồi xuống ghế, đeo lại cặp kính, cầm cây bút máy lên như thể cuộc nói chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra. Như thể sự tồn tại của Minh Châu chỉ là một hạt bụi phiền phức hắn vừa thổi bay đi.
Minh Châu đứng sững người, cảm giác nhục nhã và bất lực cuộn trào trong huyết quản. Cô đã biết mình đang đối đầu với một thứ gì đó lớn hơn một cá nhân sai trái. Đây là một hệ thống. Một tổ chức. Và hắn, kẻ mà cô từng kính trọng, lại là một phần của nó, thậm chí có thể là một kẻ cầm đầu. Sự coi thường của hắn không chỉ là lời cảnh cáo, nó là một lời tuyên chiến.
Cô không nói thêm một lời nào, chỉ lẳng lặng quay người bước ra khỏi cửa. Cái lạnh sau lưng còn đáng sợ hơn cả nhiệt độ của máy điều hòa. Cô biết, kể từ giây phút này, cuộc chiến của cô mới thực sự bắt đầu. Và cô chỉ có một mình.
Bước chân trên hành lang bệnh viện vắng tanh chưa bao giờ nặng nề đến thế. Mỗi khuôn mặt lướt qua cô, từ y tá đến bác sĩ, đều dường như mang một vẻ bí ẩn. Ai là bạn? Ai là thù? Cô không còn tin được bất cứ ai.
Về đến phòng làm việc tạm thời của mình, một góc nhỏ trong phòng trực chung, Minh Châu ngồi phịch xuống ghế, đầu óc quay cuồng. Cô đã thua trong cuộc đối đầu trực diện đầu tiên. Hắn quá mạnh, quá khôn khéo và quá tàn nhẫn.
Cô mệt mỏi mở máy tính lên, định bụng sẽ sao lưu lại tất cả những gì mình đã thu thập được vào một nơi an toàn hơn. Màn hình sáng lên. Nhưng có gì đó không đúng.
Cô nhớ rõ mình đã khóa máy trước khi đi.
Vậy mà bây giờ, màn hình đang mở sẵn một file bệnh án. Một file cô chưa từng thấy bao giờ. Tim Minh Châu đập thót một nhịp. Cô run rẩy di con trỏ chuột, bấm vào xem thông tin bệnh nhân.
Họ và tên: TRẦN THỊ MINH CHÂU.
Chẩn đoán: Tò mò quá mức.
Toàn thân cô đông cứng lại, máu trong người như ngừng chảy. Cô hoảng hốt kéo xuống phần cuối cùng của bệnh án, nơi ghi dòng chữ quan trọng nhất.
Tiên lượng: Tử vong.