Chương 7: Phá Vỡ Màn Kịch

Căn phòng trọ chật chội, ẩm thấp bốc lên cái mùi của sự thất bại. Mùi của thuốc sát trùng rẻ tiền ám vào quần áo, mùi mì tôm úp vội, và cả cái mùi tuyệt vọng đặc quánh trong không khí. Minh Châu ngồi bệt dưới sàn nhà lạnh cóng, tấm lưng gầy gò dựa vào thành giường. Tờ quyết định đình chỉ công tác bị vò nát nhàu nhĩ trong lòng bàn tay cô, những con chữ vô hồn như những mũi dao xoáy sâu vào lồng ngực.

"Tạm đình chỉ công tác để phục vụ điều tra... Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng... Vi phạm y đức..."

Minh Châu bật cười, một tiếng cười khô khốc, méo mó. Y đức? Lũ khốn nạn chúng nó còn dám mở mồm nói hai từ y đức với cô sao? Lũ lang băm mặc áo blouse trắng, lũ ác quỷ đội lốt thiên thần. Chính chúng nó đã biến cái bệnh viện Hoàng Gia danh giá thành một cái lò mổ người không hơn không kém, vậy mà giờ đây, chúng nó lại dùng chính những mỹ từ cao đẹp nhất để chà đạp lên cô.

Cô đã bị dồn vào chân tường. Đồng nghiệp thì xa lánh, nhìn cô như nhìn một con hủi. Những lời xì xào sau lưng còn cay nghiệt hơn cả dao đâm: "Con ranh non choẹt mới ra trường mà đã bày đặt tinh vi," "Chắc là làm sai cái gì nên bị sếp Hùng đì cho chết chứ gì," "Loại này chắc tưởng mình là thánh nữ, định lật đổ cả bệnh viện đây mà."

Ngay cả bác sĩ Hùng, Trưởng khoa Ngoại, người thầy mà cô từng kính trọng nhất, người đã vỗ vai khen cô là "viên ngọc thô cần được mài giũa," cũng chỉ nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, pha chút thất vọng giả tạo. "Minh Châu, thầy rất tiếc. Em còn trẻ, bồng bột quá. Hãy coi đây là một bài học."

Bài học? Một bài học đắt giá đánh đổi bằng danh dự, sự nghiệp và có thể là cả tính mạng của cô. Lũ súc sinh. Chúng mày muốn tao im miệng, muốn tao câm như hến mà chấp nhận số phận ư? Không bao giờ!

Cơn giận dữ bất lực cuộn lên trong lồng ngực, khiến cô chỉ muốn gào thét, muốn đập phá một thứ gì đó. Cô vơ lấy chiếc hộp carton nhỏ trên bàn, định ném thẳng vào tường. Đó là hộp đựng những vật dụng cá nhân ít ỏi của bệnh nhân đặc biệt phòng 302, ông Nam, người đã qua đời một cách mờ ám ngay trước khi cô kịp tìm ra chân tướng. Bệnh viện trả lại cho cô vì không tìm thấy người nhà. Một người đàn ông trung niên, luôn im lặng, ánh mắt sắc lẹm nhưng cơ thể lại suy tàn một cách nhanh chóng đến khó tin.

Bàn tay đang giơ lên của Minh Châu khựng lại. Cô nhớ như in ánh mắt của ông Nam trước khi bị đẩy vào phòng phẫu thuật cuối cùng. Ông không hề sợ hãi. Trong đôi mắt ấy là một sự khẩn thiết, một lời nhắn nhủ câm lặng mà cô đã không thể hiểu được. Ông đã cố nắm lấy tay cô, những ngón tay gầy guộc run rẩy, bấu chặt vào cây bút máy rẻ tiền mà ông luôn cầm trên tay.

Một tia sáng lóe lên trong đầu Minh Châu. Cây bút!

Cô run rẩy mở chiếc hộp. Bên trong chỉ có vài bộ quần áo cũ, một cuốn sổ tay trống trơn, và cây bút máy hiệu Thiên Long màu đen sờn cũ. Trông nó chẳng có gì đặc biệt, chỉ là một cây bút mà bất cứ học sinh nào cũng có thể mua được. Nhưng tại sao ông ấy lại khư khư giữ nó như báu vật?

Minh Châu cầm cây bút lên, xoay tới xoay lui. Mực đã hết từ lâu. Cô vặn nắp, vặn thân bút. Không có gì. Chỉ là một cây bút rỗng tuếch. Hay cô đã quá đa nghi rồi? Có lẽ đó chỉ là một thói quen của người bệnh.

Tuyệt vọng, cô định vứt nó lại vào hộp. Nhưng khi những ngón tay miết dọc thân bút một lần cuối, cô cảm nhận được một đường rãnh cực nhỏ, gần như vô hình ở phần đuôi bút. Tim cô đập thình thịch. Cô dùng móng tay cạy nhẹ.

Tách.

Đuôi bút bật ra, để lộ một vật thể nhỏ xíu bằng kim loại. Một chiếc USB siêu nhỏ.

Lồng ngực Minh Châu như nổ tung. Hơi thở cô trở nên dồn dập. Đây rồi! Đây chính là điều ông ấy muốn nói với cô! Run rẩy, cô cắm chiếc USB vào chiếc laptop cũ kỹ. Màn hình hiện lên một thư mục duy nhất, không tên. Bên trong, chỉ có một file video.

Cô nhấn nút play.

Gương mặt của ông Nam hiện lên trên màn hình. Nhưng đây không phải là gương mặt hốc hác, mệt mỏi trên giường bệnh. Đây là một người đàn ông hoàn toàn khác. Ánh mắt ông sắc như dao cạo, giọng nói trầm ổn, đanh thép, không có chút gì là của một bệnh nhân sắp chết.

"Nếu cô, bác sĩ Minh Châu, đang xem được đoạn video này, thì có nghĩa là tôi đã thất bại. Tên thật của tôi là Hoàng Nam, Thanh tra chìm thuộc Cục Cảnh sát Hình sự. Tôi đã điều tra đường dây buôn bán nội tạng tại bệnh viện Hoàng Gia này được sáu tháng."

Minh Châu chết lặng. Cô lấy tay bịt chặt miệng để ngăn tiếng hét bật ra. Thanh tra chìm? Ông ấy là cảnh sát?

Hoàng Nam trên màn hình nói tiếp, giọng nói gấp gáp hơn. "Chúng nó rất tinh vi. Kẻ cầm đầu là một con cáo già xảo quyệt, núp dưới một vỏ bọc hoàn hảo mà không ai có thể ngờ tới. Hắn điều hành mọi thứ, từ việc lựa chọn 'nguồn cung' là những bệnh nhân giàu có, không có người thân, cho đến việc làm giả hồ sơ bệnh án, tạo ra những cái chết 'đúng quy trình'. Bác sĩ Minh Châu, cô đã đúng. Mọi nghi ngờ của cô đều là sự thật."

"Bằng chứng tôi thu thập được nằm trong một file ẩn khác trong chiếc USB này. Mật khẩu là ngày sinh của con gái tôi, con bé đã chết vì không chờ được nguồn tạng hiến tặng hợp pháp... 2507. Hãy giao nó cho đội trưởng Lê Minh, C02. Tuyệt đối không được tin bất cứ ai trong bệnh viện này. Nhất là..."

Đoạn video đột ngột bị cắt ngang bởi một tiếng động. Cánh cửa phòng bệnh trong video bị mở ra. Một bóng người bước vào. Máy quay được giấu kín nên chỉ ghi lại được âm thanh.

Và rồi, một giọng nói quen thuộc cất lên. Một giọng nói ấm áp, từ tốn mà Minh Châu đã nghe hàng trăm lần trong các buổi giao ban, trong các ca phẫu thuật, giọng nói của người thầy mà cô từng hết mực ngưỡng mộ.

"Bệnh nhân Nam, ông thấy trong người thế nào rồi? Đã đến giờ cho liều thuốc an thần đặc biệt rồi đây."

Là giọng của bác sĩ Hùng. Trưởng khoa Hùng.

Minh Châu cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Tai cô ù đi.

Trong video, tiếng của Thanh tra Hoàng Nam có vẻ yếu ớt: "Tôi... tôi không cần..."

Giọng bác sĩ Hùng vẫn ôn tồn, nhưng ẩn sau đó là một sự tàn nhẫn lạnh thấu xương. "Cần chứ. Ông cần được nghỉ ngơi. Một giấc ngủ thật sâu, thật dài. Đừng lo, quả tim của ông sẽ không bị lãng phí đâu. Nó sẽ sớm được đập trong một lồng ngực khác, một lồng ngực xứng đáng hơn. Coi như ông làm phúc cho đời đi."

Một tiếng rên khe khẽ, rồi im bặt.

Màn hình tối đen.

Minh Châu ngồi bất động. Chiếc laptop tuột khỏi tay cô, rơi xuống sàn nhà tạo thành một tiếng "cạch" khô khốc. Nhưng cô không nghe thấy gì nữa. Trong đầu cô chỉ còn văng vẳng giọng nói của Hùng. Kẻ cầm đầu. Con cáo già. Con quỷ đội lốt người. Chính là hắn. Kẻ đã dìu dắt cô, khen ngợi cô, rồi chính tay hắn đẩy cô xuống vực thẳm để bịt đầu mối.

Nỗi đau của sự phản bội còn kinh khủng hơn cả sự tuyệt vọng. Nước mắt lã chã rơi, nhưng rất nhanh, chúng được thay thế bằng một ngọn lửa căm hờn cháy rực. Lũ khốn nạn. Lũ súc sinh đội lốt lương y. Chúng mày đã giết Hoàng Nam. Chúng mày đã hủy hoại cuộc đời tao.

Chúng mày nghĩ tao sẽ gục ngã ư?

Không. Tao sẽ bắt chúng mày phải trả giá. Từng đứa một.

Minh Châu lau vội nước mắt, ánh mắt cô giờ đây lạnh lẽo và sắc bén như một lưỡi dao mổ. Cô nhặt chiếc laptop lên, cắm lại USB, nhập mật khẩu "2507". Hàng loạt tập tin hiện ra. Hình ảnh, video, ghi âm, bảng sao kê ngân hàng... Tất cả đều ở đây. Bằng chứng thép không thể chối cãi.

Cô đã có vũ khí. Giờ là lúc phản công.

Cô vớ lấy chiếc điện thoại. Bàn tay cô không còn run rẩy nữa. Ngón tay lướt trên màn hình, tìm một số điện thoại duy nhất mà cô có thể tin tưởng lúc này.

Nhưng trước khi cô kịp bấm nút gọi, màn hình điện thoại bỗng sáng lên.

Một số lạ đang gọi đến.

Linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành, nhưng cô vẫn trượt tay để nghe. Một sự im lặng đến rợn người ở đầu dây bên kia.

"A lô?" Minh Châu cất tiếng, cố giữ cho giọng mình không run.

Vài giây trôi qua. Rồi một giọng nói trầm ấm, quen thuộc đến ám ảnh vang lên, chậm rãi và từ tốn, như thể đang nói chuyện với một cô học trò nhỏ.

"Châu à, em đang ở đâu thế? Thầy có chuyện quan trọng muốn nói với em."

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng