Bàn tay Minh Châu siết chặt chiếc USB nhỏ bé trong túi áo blouse, lạnh ngắt như một mảnh băng. Nó không chỉ là một thiết bị lưu trữ. Nó là quả bom hẹn giờ, là lưỡi hái tử thần treo trên đầu cả một tập đoàn ác quỷ đội lốt thiên thần. Mấy ngày qua, cô không dám ngủ trong căn phòng trọ của mình, phải lẩn trốn trong một nhà nghỉ rẻ tiền ở ngoại ô, nơi mùi ẩm mốc và tiếng xe cộ ồn ào trở thành lá chắn tạm bợ. Mỗi tiếng gõ cửa, mỗi bóng người lướt qua hành lang đều khiến tim cô giật thót. Nhưng nỗi sợ hãi đó không thể sánh bằng ngọn lửa căm hờn đang bùng cháy trong lồng ngực.
Bằng chứng vị thanh tra chìm đánh đổi cả mạng sống để lại quá rõ ràng: những đoạn ghi âm giọng nói lạnh như tiền của bác sĩ Hùng, những file excel chi tiết các giao dịch máu, những video quay lén cảnh chuyển nội tạng trong đêm. Mọi thứ đều ở đây, trong cái vật nhỏ bé này.
Cô lấy ra chiếc điện thoại cỏ mua vội ngoài đường, lắp sim rác vào. Cuộc gọi duy nhất được thực hiện. Đầu dây bên kia bắt máy gần như ngay lập tức, một giọng đàn ông trầm khàn, mệt mỏi nhưng đầy cảnh giác.
"Ai?"
"Tôi là bác sĩ Minh Châu, bệnh viện Hoàng Gia," cô nói, giọng rành rọt, cố nén đi sự run rẩy. "Tôi có thứ mà thanh tra Nam để lại."
Một khoảng lặng kéo dài. Minh Châu có thể nghe thấy tiếng hít thở nặng nề ở đầu dây bên kia.
"Cô đang ở đâu? Tuyệt đối không được về bệnh viện, không được tin bất cứ ai."
"Tôi biết," cô đáp gọn lỏn. "Kế hoạch là gì?"
*
Hai ngày sau. Bệnh viện Hoàng Gia vẫn vận hành như một cỗ máy được bôi dầu trơn tru. Tiếng loa phát thanh vang lên đều đặn, tiếng bánh xe cáng cứu thương lách cách trên sàn đá hoa cương bóng loáng. Ở quầy y tá khoa Nội, Lan đang vừa dũa móng tay vừa buôn chuyện với mấy cô điều dưỡng thực tập.
"Con ranh Minh Châu ấy mà, tao đã bảo rồi. Thứ nhà quê học giỏi được mấy chữ đã vênh váo, tưởng mình là ai. Giờ thì hay rồi, bị đình chỉ, sớm muộn gì cũng bị tước bằng. Đúng là đũa mốc mà đòi chòi mâm son."
Cô ta bĩu môi, ánh mắt đầy vẻ hả hê. Chính cô ta là người đã tráo đổi mẫu xét nghiệm của một bệnh nhân theo lệnh cấp trên, góp phần đẩy Minh Châu vào con đường cùng.
"Chị Lan nói phải ạ. Em thấy nó cứ lấm lét, nhìn khó ưa lắm," một cô thực tập sinh nịnh nọt.
"Chứ sao," Lan vênh mặt. "Loại như nó, cho không tao cũng không thèm. Cứ làm như thanh cao lắm, cuối cùng cũng chỉ là một con ngu bị đá văng khỏi đây thôi."
Đúng lúc đó, một tốp người mặc thường phục nhưng dáng vẻ nghiêm nghị, rắn rỏi bước nhanh vào khoa. Dẫn đầu là một người đàn ông có khuôn mặt khắc khổ. Ông ta không nói một lời, chỉ giơ một tờ giấy có dấu đỏ ra trước mặt trưởng khoa.
Trưởng khoa mặt biến sắc.
Người đàn ông lạnh lùng chỉ tay về phía quầy y tá. "Y tá Nguyễn Thị Lan và bác sĩ Trần Minh Tuấn. Mời hai người đi theo chúng tôi để hợp tác điều tra."
Cái dũa móng tay trên tay Lan rơi cạch xuống đất. Mặt cô ta cắt không còn giọt máu, đôi môi mấp máy không thành tiếng. Bác sĩ Tuấn, kẻ luôn mồm xỉa xói Minh Châu là "non và xanh", đang đứng gần đó, mặt trắng bệch như tờ giấy.
"Các... các anh là ai? Có nhầm lẫn gì không? Tôi... tôi không làm gì cả!" Tuấn lắp bắp, hai chân run lên.
"Mọi lời khai sẽ được ghi nhận tại cơ quan công an," người đàn ông đáp, giọng không chút cảm xúc. Hai cảnh sát chìm khác lập tức áp sát, một người giữ lấy tay Lan, một người khóa tay Tuấn ra sau lưng.
"Không! Buông tôi ra! Tôi bị oan! Trưởng khoa! Cứu em!" Lan gào lên, nước mắt nước mũi giàn giụa. Cô ta cố giãy giụa, bộ dạng thảm hại khác hẳn vẻ kiêu kỳ vài phút trước. Toàn bộ hành lang xôn xao, những ánh mắt tò mò, kinh ngạc đổ dồn về phía họ.
Từ một góc khuất, Minh Châu đứng đó, khoác trên mình bộ quần áo bình thường. Cô không còn là cô bác sĩ bị đình chỉ, bị cả bệnh viện ruồng bỏ nữa. Ánh mắt cô lạnh lùng, tĩnh lặng nhìn thẳng vào Lan. Khi ánh mắt họ chạm nhau, Lan sững người. Trong đôi mắt trong veo nhưng đanh thép ấy, cô ta không thấy sự hả hê, chỉ thấy sự khinh bỉ và một lời phán xét không thể chối cãi. Nỗi sợ hãi tột cùng xâm chiếm lấy Lan. Cô ta hiểu ra rồi. Tất cả là do con ranh mà cô ta khinh miệt nhất sắp đặt.
"Mày! Con khốn! Là mày hại tao!" Lan hét lên điên loạn, nhưng ngay lập tức bị bịt miệng và lôi đi xềnh xệch.
Bác sĩ Tuấn còn thảm hơn. Hắn ta mềm nhũn như cọng bún, để mặc cho người ta lôi đi, miệng vẫn lẩm bẩm: "Không phải tôi... không phải tôi..."
Màn vả mặt đầu tiên, giòn giã và công khai. Minh Châu lặng lẽ quay người, hòa vào đám đông và biến mất. Trận chiến chỉ mới bắt đầu.
Tối đó, khi đang ngồi trong căn phòng an toàn do đội điều tra bố trí, điện thoại của cô rung lên. Một số lạ. Cô do dự rồi cũng bắt máy, bật loa ngoài.
Giọng nói quen thuộc, trầm ấm giả tạo của bác sĩ Hùng vang lên.
"Em đang ở đâu vậy, Minh Châu? Tôi nghe nói hôm nay ở bệnh viện có chút chuyện không vui."
"Ông gọi tôi có việc gì?" Minh Châu đáp, giọng lạnh như băng. Không còn "thầy", không còn "em", chỉ có sự đối đầu trần trụi.
Đầu dây bên kia cười khẽ, một tiếng cười khiến người ta sởn gai ốc. "Em còn non lắm, Châu ạ. Em nghĩ bắt được vài con tép riu thì có thể làm gì được tôi sao? Em đang chơi một ván cờ mà em không bao giờ có thể thắng được đâu."
"Vậy sao?" Minh Châu nhếch mép. "Để rồi xem ai mới là kẻ không thể thắng."
"Tôi cho em một cơ hội cuối cùng," giọng Hùng trở nên đanh lại, chứa đầy sát khí. "Giao nộp cái USB đó ra đây, và biến khỏi thành phố này. Tôi sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Nếu không... em biết đấy, tai nạn có thể xảy ra ở bất cứ đâu. Một cô gái trẻ sống một mình, rất dễ gặp nguy hiểm."
"Lời đe dọa của ông chỉ chứng tỏ ông đang sợ hãi thôi, trưởng khoa ạ."
"Ngu ngốc!" Hùng gầm lên. "Mày sẽ phải hối hận vì đã chọc vào tao, con ranh! Mày tưởng tao không biết mày đang ở đâu sao?"
Tim Minh Châu thắt lại.
"Hãy nghĩ cho gia đình mày ở quê nữa," Hùng nói tiếp, giọng ma quái. "Bố mẹ mày cũng lớn tuổi rồi, đúng không? Họ sẽ đau lòng lắm nếu đứa con gái cưng của họ gặp chuyện không may."
Minh Châu siết chặt điện thoại, các khớp ngón tay trắng bệch. Sự khốn nạn của gã đàn ông này đã vượt xa mọi tưởng tượng của cô.
"Đừng động vào họ!" cô nghiến răng.
"Tùy thuộc vào sự lựa chọn của mày thôi."
Hùng cúp máy. Gần như ngay lập tức, một tin nhắn văn bản ting lên. Minh Châu run run mở ra.
Đó là một bức ảnh.
Bức ảnh chụp ngôi nhà của cô ở quê, từ một góc khuất bên kia đường. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, bóng của một người đàn ông cao lớn đang đứng dựa vào gốc cây, nhìn chằm chằm về phía cửa sổ phòng bố mẹ cô.