Chương 1: Nét bút khác thường
Ánh nến xanh rung rinh trên trang giấy mềm, mực tươi còn thơm như hơi thở mới. Trình Uyển Nhi nghiêng đầu, mắt lướt qua từng nét chữ quen thuộc từng đọc hàng ngàn lần trong sổ quốc sử; một chữ, một cụm từ khiến tim cô đứng lại. Cách dùng điệp từ, phép xưng hô trong chiếu thư này không giống giọng hành văn uy nghi của tiên đế, như ai đó bắt chước mà quên mất nhịp, quên mất thói quen đặt dấu nhấn nơi trang giấy.
Cô nhíu mày, ngón tay thoăn thoắt ghi lại, so sánh trong trí nhớ từng câu từng chữ đã thấy. "Lệ, cô có thấy chỗ này lạ không?" Uyển Nhi thì thầm, giọng bình thản nhưng mắt đã sáng. Cô Lệ, cung nữ chép bên cạnh, cúi nhìn rồi lắc đầu: "Cô làm to chuyện, đại thư khố đâu dễ sai." Uyển Nhi khẽ mỉm cười, không phản bác; cô biết trong cung, lời nói thường nguy hiểm bằng gươm.
Thay vì tố cáo, cô quyết định làm điều cần làm: chép lại một bản riêng, từng câu từng chữ, đặt dấu hỏi vào từng chỗ lệch. Tay cô chạy nhanh, mực in trên giấy như xác nhận một nghi ngờ đang nảy mầm. Khi cất bản sao vào hộp thuốc nhỏ, tim cô đập đều nhưng mắt không còn sợ—cô biết sự thật có thể trở thành vũ khí, và chỉ cần một chi tiết nữa để kéo tấm màn giả mạo xuống.