Chương 7: Bức tường có mật ngữ
Nước xà phòng loang trên nền sân rửa, ánh nắng xuyên qua mái rơm in lên những chữ ngoằn ngoèo như dấu vết côn trùng. Uyển Nhi cúi sát, đầu ngón tay cô run vì lạnh nhưng mắt thấy rõ: các cung nữ không vô tình vẽ nguệch ngoạc, họ để lại ký hiệu — một chấm, một vạch ngang, một vòng khuyết — lặp đi lặp lại ở sát mép tường nơi nước thải chảy qua. Cảm giác như bắt được nhịp thở bí mật trong cung khiến tim cô đập mạnh; từng vết than, từng vệt bùn đều là thông điệp giấu sau vẻ tầm thường. Cô rút cây bút nhỏ, phác lại mẫu lên giấy, đầu óc phân tích từng biến thể chữ để ghép thành câu.
Uyển Nhi không tỏ ra tò mò quá lộ liễu; cô giả làm người đi xin nước, đứng cạnh một cô gái trẻ đang vò áo. Lúc cô dúi vào tay cô gái một viên thuốc nhỏ chữa ho, người kia khẽ rít và thì thầm: "Đỏ, vạch, vòng — nghĩa là ngựa мang ấn." Giọng thì thầm như kim châm, nhưng ý nghĩa rõ mồn một với cô: tín hiệu chỉ một người, một vật có giá trị không nên xuất hiện trong mắt thường. "Tên của người ấy?" — cô hỏi, giọng bình thản nhưng mắt cương quyết. Cô gái quay đi, môi run: "Bà Liễu ở góc cuối kho, người nấu cơm cũ, biết hết lòng người..." và lẩn vào đám vải ướt.
Đến lùm cây cuối kho, Uyển Nhi tìm thấy bà Liễu, người đã mòn đến chỗ chỉ còn ký ức. Bà cất một miếng vải rách ra, trên đó khâu vội một dấu giống như chiếc ấn bằng chỉ đen; đôi mắt bà lóe lên khi nhắc đến một thị vệ tay thường xuyên cầm vật sáng như ngọc. Thông tin vừa đủ để cô dệt mối dây tiếp — một nhân chứng cũ, một manh mối về thứ thuộc tướng thấp hèn mà mang dấu tiên đế. Cô siết chặt lòng bàn tay, quyết đưa đầu mối này ra ánh sáng bằng mọi giá.