Chương 10: Đêm đốt sử

Khói cuộn lên như rồng uốn trong đêm, mùi gỗ cháy và mực tàn ập vào mũi khiến tim Uyển Nhi như nghẹn lại. Đèn trong thư khố lung lay, bóng các giá sách như những cánh rỗng, tiếng hét khô và tiếng chân rộn ràng dội từ hành lang. Cô lao vào, tay quệt nước từ bồn gỗ, miệng hô từng câu ngắn gọn như ra lệnh chiến trường: "Ai còn trong kia—ra ngay! Giữ hơi, cúi người!"

Nhiều cung nữ và một lão quan bị khói quấn chân, cô kéo họ bằng lực nhỏ mà quyết liệt, vai áp người, miệng ghì vào khăn ướt. "Đừng kêu to, theo ta," cô thì thầm và đẩy mọi người ra cửa phụ, người thì ôm nhau, người thì ngất, nhưng không ai bị bỏ lại. Khi chạy qua một giá sách, cô bắt gặp hai bóng áo đen vụt tắt ngọn lửa, và thương hiệu mực trên mép giấy bị cắt rời—đó không phải hành vi phóng hỏa ngẫu nhiên mà là một bàn tay có tính toán.

Giữa than khét, cô mở một bao vải còn ấm, thấy bản thảo không nằm gọn một cuộn mà đã bị chia nhỏ thành nhiều bó nhỏ, mỗi bó đánh dấu khác nhau và giấu trong những hũ thuốc, trong ống trúc, thậm chí trong chiếc gối của cung nữ. Những trang bị tước rời, mép cắt gọn như bằng dao; kẻ chủ mưu muốn làm rơi mảng sự thật vào tay đồng lõa hoặc xé nhỏ để không ai phục nguyên. Một mảnh rơi vào lòng bàn tay cô: dòng chữ nhỏ méo mó, nét bút không ăn khớp với tiên đế — bằng chứng và mồi lửa cho lần vạch mặt sau này.

Ánh lửa dần tắt, nhưng trong người Uyển Nhi bùng lên thứ khác: một trách nhiệm lạnh như thép. Cô nhét mảnh giấy vào trong cổ tay áo, nhìn những kẻ chạy trốn giữa đống hơi và nói thầm như tự hứa, "Các người sẽ sống để thấy tên mình bị viết đúng." Căn cứ vào những mảnh rời, cô đã có con đường để tập hợp chứng cứ—ngày mai, trước triều, sự thật sẽ phải xuất hiện.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...