Chương 1: Một lời xin lỗi quá sớm
Sáng ấy trong đình nội, gió lùa qua màn lụa mang theo mùi trầm hương và tiếng thì thầm như đàn ong, An Nhiên bước ra giữa vòng cung nhân đang chực chờ. Nàng cúi người nhẹ, đôi tay đặt lên áo tay, giọng như rót mật nhưng không nao núng: "Tâu, nếu lời nói của ta đã làm lo lắng các vị, xin nhận lấy lời xin lỗi này." Lời nói ngắn gọn, thái độ nhún nhường khiến vài kẻ mỉm cười thầm coi như chiến thắng.
Có tiếng bật cười khẽ: "Nàng xin lỗi vì sao? Mong công khanh hay vì một lời đồn?" Một gương mặt nhuộm son mày sắc liếc nhìn nàng, nhưng An Nhiên chỉ mỉm cười, ánh mắt thoáng qua góc trái đình — một cung nữ áo lam đứng gần eaves, tay chạm vào chiếc trâm ngọc nhỏ giấu nơi tay áo. Nàng ghi nhớ từng đường nét, từng nếp hở miệng; ở trong lòng đã đánh dấu người đầu tiên tung tin như người đánh dấu một con tốt trên bàn cờ.
Khi mọi người quay lưng, tiếng thì thầm càng to, An Nhiên nhắc khẽ với hầu cận bên mình: "Ghi rõ tên cô áo lam, buổi ba hôm nay." Văn sĩ nhỏ chớp mắt nhận lệnh, mực ở trong tay đã sẵn sàng. Bên ngoài, họ tưởng nàng sợ, nhưng trong đầu An Nhiên đã xếp xong hàng bước tiếp — kiểm tra chiếc trâm, dò nguồn tin, giữ bí mật để chờ lúc lật mặt.
Bước lui rồi nhưng không quỵ, nàng biết mình vừa đặt được một miếng mồi khiến kẻ thù an tâm quá sớm. Khi bóng dáng cung nhân khuất dần, An Nhiên khẽ tự nhủ: mọi sự chỉ mới bắt đầu, và người gieo rắc tiếng xấu sẽ không còn đường lui.