Chương 9: Đêm cháy lãnh cung
Khói loang mỏng trên mái ngói, đèn lồng run theo gió; tiếng chuông báo động vang đều như nhịp tim. Đỗ An Nhiên đứng lặng giữa hỗn độn, áo lụa phủ tro nhưng mắt cô sáng lạnh hơn bao giờ hết — đêm cháy làm loãng kẻ thù, nhưng cũng bóc trần những kẽ hở họ cố che giấu. Cô bước vào hầm giam giữa tiếng người hét, không rối, không vội; mỗi bước đều mang theo tính toán đã soạn sẵn.
Trong bóng tối, người đàn bà gầy như bộ xương vẫn giữ một thứ giá trị trong tay: một dải khăn bện bằng sợi tơ vàng thêu dấu triện cũ, còn mùi mồ hôi ngấm cả mùi thuốc bôi của năm đó. Bị giam nhiều năm, song đôi mắt bà vẫn sáng rõ khi nhìn An Nhiên. "Nếu không có cháy, có lẽ người ta đã chôn tôi cùng bí mật," bà thì thào. An Nhiên cúi xuống, giọng nhỏ như lời hứa: "Nói cho ta nghe tất cả, từng chi tiết."
Bà kể về đêm trao con, về chiếc khăn thêu triện cựu hoàng dùng để buộc tay đứa trẻ thật — và về người đàn bà trắng tay đã hạ lệnh tráo đổi, người đã hôn trộm lấy sinh mệnh để giữ quyền lực. Từng chữ như mũi kim cắm vào tim An Nhiên; cô im lặng nghe, rồi nhẹ nhàng rút ra một mảnh giấy bọc sáp từ tay bà — đó là sổ ghi sản danh và tên người giữ trẻ, có ký tên của một thái y và một thị nữ quen thuộc trong hậu cung.
Cô đưa tay lấy dải khăn, ánh lửa trên tường in lên mặt cô một đường sắc lạnh: "Ta sẽ cho người công bằng, nhưng sẽ không tha cho kẻ đánh tráo cả một giòng máu." Trước khi rút lui, An Nhiên sắp xếp để sổ và dải khăn được đưa đến một người duy nhất cô tin tưởng; đêm cháy kết thúc, nhưng lời khai và bằng chứng ấy sẽ buộc Hoàng hậu phải đối mặt — hoặc kéo thêm nhiều thế lực vào ánh sáng.