Chương 4: Bữa cháo đêm
Đêm phủ xuống như một tấm màn dày đặc, chỉ còn ánh đèn dầu vàng lem luốc phản chiếu trên bát cháo hơi nghi ngút. Một cung nữ té ngã trước ngai, môi tím tái, bát cháo rơi vãi; tiếng thì thầm như dao găm xé toạc không khí — ai đó hạ độc. Đỗ An Nhiên bước qua đám người, mắt lạnh như băng, cúi xuống nhìn vết bột loang ở đáy bát, mùi ngai ngái của thuốc tẩm vẫn còn. Cung cấm vốn là nơi dối trá, nhưng cô biết một điều: trong mọi vụ hạ độc, kẻ nhúng tay luôn để lại dấu vết do vội vàng.
"Hãy im lặng," An Nhiên nói, giọng nhỏ nhưng dứt khoát, khiến những tiếng xầm xì lùi lại như sóng va lên bờ đá. Cô che chở cho cô gái bị buộc tội, không phải vì mềm lòng mà vì bài toán lợi hại — đổi lấy sự an toàn của một mạng người, cô yêu cầu điều đơn giản và nguy hiểm: tên người đứng đầu đường dây. Cung nữ run rẩy, môi mấp máy nhìn An Nhiên như nhìn vào một phao cứu. "Tôi sẽ nói — nhưng phải đảm bảo an toàn cho ta," tiếng cô như sắp vỡ.
Lời đầu được thốt ra như một mũi kim chọc thủng lớp vải che mặt hậu cung: "Lục quản gia." Cô cung nữ kể ngắn gọn: vòng xoay bếp, chiếc thìa tráo, kẻ đưa thuốc, người nhận tiền; một chuỗi nối tay kín đáo giữa nội cung và phủ Thái tử. An Nhiên lắng nghe, từng chi tiết được cô ghi vào trí như khắc vào đá, không để một sợi chỉ nào rơi rớt.
Khi màn người tan, cô thu lấy mảnh giấy nhỏ được trao trong tay cô gái, gấp lại, mắt chạm vào tên khiến tim cô hơi nhói; Lục quản gia không phải kẻ vô danh, người ấy là mắt nối giữa hậu cung và phủ Thái tử. Cô gửi cô gái vào phòng riêng với lời dặn: im lặng, chờ lệnh; còn mảnh giấy, An Nhiên đặt vào trong áo, như đặt một quân bài vào lòng bàn tay — đủ để lật cuộc chơi, nhưng cũng đủ để gọi tên cơn giận của Thái tử.