Chương 7: Người mẹ ruột của nữ chính
Đêm xuống, kho mật viện chỉ còn tiếng bếp xa và ánh đom đóm của đèn dầu. An Nhiên ngồi giữa những lá văn bản phủ bụi, tay run nhẹ khi bóc một phong lụa cũ; triện đỏ mờ nét in sâu trên giấy: văn thư báo sinh mang dấu Long ấn của cựu hoàng, kèm dòng chữ từng bị giấu kỹ—"huyết nhục tôn thất." Mùi hồ tàn còn trên mép giấy, như vừa được đóng dấu không lâu, và trong đầu nàng là một vết đau lạnh: người phụ thân mà cả phủ xử như kẻ hết thời chưa từng buông tha.
"Ngươi nói là thật?" giọng một lão thái giám khàn đi, bước tới, đôi mắt như cố níu lấy chút lương tri. Ông ta cúi đầu: "Bẩm phi, năm ấy có người ra tay tráo đổi mệnh danh. Ta giữ lại bản này để… đề phòng." An Nhiên nắm lấy cổ tay lão, lực tay đủ để khiến ông thở gấp nhưng không tàn nhẫn. "Ai bảo vệ ngươi? Ai đã cho phép tráo con?" nàng hỏi, giọng lạnh như băng nhưng không run. Lão thở ra tên bà phi đã bị giam, và một cái tên khác—Hoàng hậu.
Nỗi sững sờ biến thành kế hoạch. An Nhiên kéo văn thư vào trong áo, mắt nhắm nghiền rồi mở ra như người vừa tỉnh cơn mộng mê; nàng hiểu mình không còn là con gái của một quan viên vô tích sự nữa mà là mồi lửa cho cả triều đình. Không có la hét, không cần vạch áo lột trần ngay; nàng ra lệnh: đưa cho ta người phụ nữ đang bị xích ở lãnh cung, lời nói của bà là vật chứng để tôi dùng. Trong đầu cô đã hình dung ra buổi đối chất sẽ làm lộ bộ mặt thật của kẻ đứng sau trò tráo thân — và nếu cần, nàng sẽ dùng tư cách huyết nhục này để buộc đối thủ phải trả giá.