Chương 4: Bản đồ cũ
Gió chiều thổi từng luồng khói còn sót sau đêm lễ, mùi tro ẩn trong tóc Diệp Chiêu khi nàng cúi xuống bản đồ đã bị nước mực nhòe. Trí nhớ đời trước như một mạng lưới đường kinh, nàng đọc được dấu vết trên giấy và trên đất: đường đồng sâu hơn một gang tay, tấm gạch lún ở góc hạ lưu, vết rễ cây chỉ nơi nước ngầm. Không phải linh cảm, mà là kiến thức đã dẫn lối; nàng cảm thấy tim mình bình tĩnh như khi đứng trước ngai vàng, chỉ khác là lần này là binh pháp cho dân, không phải nghi lễ cho kẻ quyền cao.
Nàng không tin vào những bức tường quyền quý; Diệp Chiêu hạ người xuống rãnh cỏ, tay sờ lên lớp đá trơn lạnh, nghe thấy tiếng nước rỉ nhẹ như thì thầm. Từ đời trước, nàng biết mỗi con sông được canh bởi những ai cần lợi; dấu rêu xanh trên viên đá lùi cho thấy một cửa cống bị che, một đường vận tải có thể dẫn thẳng vào lòng thành mà không qua trạm thuế. Người lính theo nàng bàng hoàng: "Nơi này... có thể thông ra ngoài sao?" Nàng quay lại, đôi mắt thẳng thắn: "Nếu ngươi chịu tin, ta sẽ dẫn đường."
Trong kho cũ của thương gia bậc nhất, dưới một lớp thóc cũ, Diệp Chiêu tìm ra một tấm bản đồ khác—mực đen vẽ những kênh nhỏ và ký hiệu kho mái đỏ, kèm chú tay chỉ tên một gia tộc lừng danh. Nụ cười của nàng lạnh như kiếm: đây không chỉ là nguồn nước, mà là tuyến huyết mạch của thương phẩm và cơm áo cho thành. Nàng biết nếu phút nữa mở cống thật sự, lương thực có thể tuôn vào khu dân nghèo và lại lọt vào tay những ai nắm giữ ngai; đó là con bài duy nhất để ép các hào môn xuống bàn thương lượng.