Chương 9: Huyết thống bị tráo

Mùi mực khô và vôi sáp rạch lên trong kho tài liệu, ánh đèn lắc lư in bóng Diệp Chiêu trên giấy da cổ. Tay nàng run nhưng mắt không rời các dòng chữ: nhật ký của một bà mụ, phong bì kín được đóng dấu tay của Hoàng thái hậu. "Đứa trẻ bị đánh tráo đêm hỏa lễ, để an thân hoàng tộc" — câu cuối được viết bằng nét run rẩy khiến tim nàng như bị bóp chặt. Nàng lục ra mảnh vải thêu kim tuyến, mảnh băng cổ nhỏ có dấu khâu lạ mà chỉ người mẹ từng ôm đứa trẻ mới biết; ký ức tuổi thơ vụn vỡ bùng lên, từng gót chân cháy và một chiếc khăn cháy đi cùng nàng lúc bị ném lên giàn.

Chiêu không đem những tài liệu ấy ra tuyên cáo trước công chúng; nàng tránh sự náo động để giữ thế chủ động. Đêm ấy, trong phòng nhỏ của một tướng trung thành, nàng đặt nhật ký lên bàn và nhìn thẳng vào người đang ngồi: "Ngươi đang ngồi trên ngai, nhưng máu ngươi không phải hoàng huyết." Người kia phản ứng bằng vẻ mặt lúng túng, lời từ chối vội vã, nhưng Diệp Chiêu đã đọc thấy vết mồ hôi trên trán hắn — dấu của kẻ che giấu tội lỗi lớn. Nàng đưa mảnh vải ra, nói nhỏ mà sắc lạnh: "Bà mụ đã khắc tên kẻ đầu mối. Hào môn cùng giáo hội đã trao đổi đứa trẻ để đổi lấy quyền lực."

Tín vật và thư tộc là bằng chứng, nhưng cái uy của ngai vàng đã được dát bởi tiếng nói của binh sĩ và dân chúng. Diệp Chiêu gấp nhật ký, mắt đã lạnh như thép: bà sẽ không để một con rối ngồi trên ngai thay công chúa thật sự. "Hãy để tôi chứng minh tại doanh trại," nàng nói, giọng dứt khoát, tay đã nắm lấy bút lệnh tạm thời—một động tác nhỏ nhưng đủ để mời quân lính vào lựa chọn giữa dân và một gia tộc thù lợi.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...