Chương 3: Người em trai hiền lành
Buổi trưa anh em ăn cơm trong sân nhỏ, tiếng chén va nhẹ, gió mang theo mùi ấm của rơm mới. Diệp Chiêu nhìn kỹ bàn tay em trai—dù máu mặt trong gia tộc, đầu ngón vẫn có vết chai, một nếp sẹo mảnh ở mu lòng bàn tay che giấu sau tay áo lụa. Lòng cô nín lại: hình ảnh hiền lành ấy không khớp với vết sẹo, và trong đầu bỗng hiện lời đồn về những buổi họp bí mật giữa những người mặc áo xám.
Đêm xuống, cô đi theo từ sau bóng cây, bước chân nhẹ như dao. Anh em rẽ vào một con ngõ hẹp, đá mòn, nơi lồng đèn xanh nhấp nháy; những bóng người tụ lại trước cửa một kho cũ, giọng anh vang lên, không còn ngọt lịm, mà là lệnh: "Anh em, đêm nay không thể chần chừ." Khi mũ trùm hạ xuống, gương mặt dịu dàng bỗng chết lặng; ánh mắt anh thay đổi—ứng với người lãnh đạo, giọng nói như lửa chạm vào gỗ khô. Trong tay anh là một tấm bản đồ nhỏ, đường kẻ mực chỉ những sông ngòi và ngã rẽ, cùng một biểu tượng tròn mà cô đã thấy khắc trên thùng hàng của các hộ buôn.
Cảm giác như bị cắt đôi, nhưng Chiêu không la lên, không tố cáo; cô biết nếu vạch trần ngay, thành sẽ rơi vào hỗn loạn vô nghĩa. Thay vào đó cô lặng lẽ thu nhặt một mẩu giấy rơi, dấu móng tay vệt mực trên mép, rồi rút lui vào bóng đêm để theo dõi tiếp. Quyết định này nặng nề—không phải vì thương anh, mà vì cô cần biết người đứng sau cuộc nổi loạn nghĩ gì, và tấm bản đồ trong tay anh là mảnh ghép dẫn cô tới một con đường nước cũ mà chỉ một người đã từng làm nữ đế mới nhận ra.
Cô về phòng, nhìn trăng qua ngói, lòng lạnh như thép nhưng mắt sáng. "Nếu em làm thủ lĩnh phản loạn," cô thì thầm, "thì ta sẽ dùng nó để bảo vệ dân, không để họ bị đốt cháy trong những lời tiên tri ngu muội." Cô buông một tiếng thở dài, sắp xếp kế hoạch theo dõi—không vạch trần, nhưng sẽ không bỏ qua một chi tiết nào.