Chương 1: Thoát khỏi giàn hỏa

Khói quấn lấy tóc tôi như chùm trăn đen, mùi da cháy và nhựa bám sâu vào họng. Lửa liếm quanh thân tre và vải lễ, những cánh tay người đứng quanh nhảy múa dưới ánh đom đóm của đuốc. Tôi không khóc, chỉ nghe tim mình đập chậm dần như đo đếm nhịp điệu của một nghi thức. Trong đầu hiện lên mặt những người đã từng cúi đầu trước ngai vàng; tôi cay độc nhận ra dáng điệu tổ chức này—đối với họ, "lễ trừ điềm" chỉ là tấm màn che cho một cái chết được sắp đặt sẵn.

"Cho hồn nàng thanh tẩy, để thành không mang tai họa," thầy tế lặp lời một cách máy móc, tay ông ta xúc vào tro như để thu lấy phước lành. Một bà lớn trong gia tộc thì thì thầm với vẻ mãn nguyện: "Không ai buồn lo về chuyện thừa kế nữa." Tôi cảm thấy nắm dây trói cọ xát vào cổ tay, khô và cứng; một chiếc trâm giấu sau mái tóc vuột ra, kim mỏng cắt qua bím dây. Tôi lăn xuống, lăn qua tro nóng, dùng quần áo lau nhanh mảnh vải đỏ che mặt, lửa bén vào vạt áo khác nhưng tro nguội bọc lấy tôi, che khuất khói cho một khoảnh khắc. Khi đứng dậy, chân vẫn run nhưng mắt thì lạnh như thép.

Trên cổ tay người trói có dấu ấn bằng mực—hình con sói chung của Hạo Thương, gia tộc giữ kho thóc lớn nhất thành. Tôi nắm chặt dấu ấn, cảm thấy kế hoạch hiện lên rõ rệt: họ không chỉ thiêu người, họ thâu tóm tương lai. Nếu những nghi lễ này có thể biến thành án lệ, thì lương thực sẽ là chiếu bài của họ. Tôi rẽ vào bóng tối hẻm, móc lấy một miếng rơm gói vội làm băng tay, trong đầu đã vẽ ra bước tiếp—khóa kho, niêm ngân, và một lời thỏa thuận mà họ sẽ phải trả bằng máu.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...