Chương 6: Người đàn ông áo đen

Làn gió chiều từ kho lúa thổi qua, cuốn theo mùi rơm khô và khói đèn. Diệp Chiêu đứng trên bậc gạch, mắt lơ đãng nhìn đám người ra vào chợ tự do cô vừa mở, nhưng luôn canh từng bóng người lạ; bóng người hôm nay mặc áo đen, bước chậm như đo đếm nhịp thở thành phố. Người áo đen dừng lại bên góc tường, một tay đặt lên chuôi kiếm đã cũ, phần vai áo bạc lốm đốm dấu xưa trận mạc; dáng hắn khiến những kẻ lao động lùi lại, còn nàng cảm nhận một sự quen thuộc đau đớn như mùi khói ngày ngàn tang. Diệp Chiêu giữ nụ cười cưỡng chế, trong lòng tính toán: gặp một cựu tướng giữa lúc bấy giờ có thể là cơ hội hoặc bẫy.

"Hai mươi năm," người đàn ông nói, giọng thô nhưng không gằn, "ta đã trông thấy nhiều người mang dáng thần, nhưng dáng ngươi—không phải giống thường." Ông bước tới, ánh mắt dò xét lắng xuống những vết sẹo trên cổ tay cô, cách cô cầm tay quạt và nén nụ cười khi người già nói sấm. Diệp Chiêu không đáp ngay; thay vào đó cô đặt tay lên chuôi kiếm nhỏ tự vệ dưới áo, đồng thời gật đầu như người nhận lời thách đố. "Ngươi nhận ra tôi từ đâu?" cô hỏi, giọng bình tĩnh hơn cả lời mời đàm phán.

Người áo đen rút ra một miếng đồng bạc sờn, in dấu triều cũ, và đặt lên lòng bàn tay cô: "Ta đã theo hầu vị nữ đế trước kia. Dáng ngươi — không phải là điềm, mà là lửa còn sót lại." Ông nói thêm lời cảnh cáo về giáo hội đang dùng 'lời sấm' để đẩy thành ra hỗn loạn và bảo rằng trong đền thờ có kẻ làm giả điềm để thủ lợi. Diệp Chiêu lắng nghe, lấy miếng đồng, lòng lạnh đi nhưng mắt rực lên quyết tâm; cô vừa có chứng cứ để công khai kiểm tra đền thờ trong lễ hội sắp tới, và âm mưu ấy sẽ khiến lời tiên tri hiện lên trước mặt toàn dân.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...