Chương 7: Lời sấm giả

Tiếng mõ nhà thờ vẫn đều đều khi lời sấm được tuyên bố: "Thiêu xác giữa lửa là ý trời, kẻ sống lại sẽ mang tai họa." Hàng nghìn mắt nhìn Diệp Chiêu như nhìn một vết thương chưa lành, rồi tiếng thì thầm rung lên như bầy ong. Giữa quảng trường, giáo hội dựng bục gỗ, cao lễ phục và bốc khói trầm; lời tiên tri được đọc đi đọc lại cho đến khi nó trở thành định mệnh không ai dám chọc. Diệp Chiêu cảm thấy máu nóng dâng lên không phải vì sợ hãi mà vì một quyết tâm lạnh lùng: bà sẽ cho dân thấy lời tiên tri là hàng hóa mua bán.

Bước vào đền với dáng người không còn là cô gái bị ghét nữa, nàng yêu cầu mở lời thánh thư và khám xét hậu cung. Khi các giáo sĩ lùi lại, người canh hậu trường lộ ra một ống đồng dẫn vào khung gỗ sau tượng thánh; mùi hỗn hợp tro và vôi, cùng những sợi dây kéo, chứng tỏ âm thanh và khói đều được dàn dựng. Diệp Chiêu rút ra một quyển sổ gấp giấu trong kệ tượng — những con số, tên họ và những khoản lễ dành cho "lời sấm đặc biệt". Ánh mắt dân chúng chuyển từ ngờ vực sang sửng sốt.

"Ngươi nói là thay ý trời, nhưng ngươi chỉ là kẻ nhận tiền," nàng nói, giọng thẳng như lưỡi gươm khi đưa quyển sổ lên cho mọi người xem. Cao tăng ngẩng đầu, môi run: "Chúng ta... chúng ta làm vì đức..." Nhưng không lời nào cứu nổi con số trên trang giấy. Tiếng xì xào biến thành la ó, và một bà già ném ghế sang phía lễ đài — dấu hiệu rằng lòng dân có thể bùng lên bất cứ lúc nào.

Diệp Chiêu vừa muốn vạch trần vừa phải kềm chế bạo loạn; nàng ra lệnh đem sách vào kho thành và niêm phong cửa đền dưới con mắt vô số nhân chứng. Trong kho sách có tên họ các gia tộc góp tiền — bằng chứng kết nối giáo hội với quyền thế, đủ để khiến nhiều nhà quý lâu nay thao túng lương thực phải lo sợ. Khi đám đông vẫn chưa tan, nàng biết ngày mai thành nội sẽ rục rịch; chuẩn bị tự vệ đã trở thành điều bắt buộc.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...