Chương 12: Nữ đế tái sinh

Sương sớm còn vương trên mái ngói, mùi khói cũ đã nhạt dần nhưng ánh nhìn của đám dân vẫn chứa lại lửa — không phải lửa thiêu, mà là ngọn lửa tin cậy. Diệp Chiêu đứng trên bậc thềm điện, tay áo xếp gọn, mắt nhìn từng hàng lính và từng khuôn mặt bụi đường chen nhau phía dưới. Khi nàng cởi khăn che, một tiếng reo vang lên, không phải cho vương miện mà cho người đã sống lại giữa tro than; trong lòng nàng, mỗi tiếng reo là một lời hẹn với những xác thuyết từng bị đốt cháy. Nàng hít sâu rồi bước tới, giọng lạnh mà chắc: "Ai còn lấy lời sấm làm phán quyết, dùng lửa để giải tội, người đó sẽ không đứng dưới cùng với chúng ta."

Người lính áo đen bên hàng đầu gục đầu và chuyển tiếng hô: "Quân và dân công nhận Diệp Chiêu!" Nàng không ngồi vào ngai vàng lộng lẫy; thay vào đó Diệp Chiêu đặt lên bàn một chiếc vòng bạc đơn sơ và đóng ấn bằng con dấu mới — dấu hiệu của luật pháp chứ không phải huyết thống. Bản chỉ dụ được đọc lớn: đình chỉ quân tư của hào tộc, cấm xử tử dựa trên lời tiên tri, mở kho dự trữ cho mọi phủ, lập Hành chính Hội với đại diện dân và quân. Một viên quan áo bào đỏ định chen lời phản đối, nhưng tiếng gõ chuông của nữ đế ngắn gọn dập tắt mọi cuộc tranh biện; nàng đã chuẩn bị văn kiện gửi tới sáu phủ biên, và con dấu ấy sẽ đi khắp châu.

Khi đám đông giải tán, một đứa trẻ đưa tay chạm vào mép áo nàng, đôi mắt nó giống ánh lửa dịu sau cơn mưa. Diệp Chiêu cúi người, nụ cười không oai phong mà là quyết liệt; công việc còn nhiều, và nàng chọn bắt đầu bằng việc thay đổi thể chế, không thể để nỗi đau của quá khứ thành khuôn mẫu cho tương lai. Cô không trở lại để lặp lại triều đại cũ. Nữ đế mới xây một quốc gia nơi không ai có thể lấy lời tiên tri làm cớ đốt sống người vô tội.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...