Chương 11: Đêm truy sát

Đêm hôm đó gió lạnh cuốn vào khoảnh sân vắng, mùi tro và gỗ ẩm lẫn trong hơi thở của bọn bắt cóc. Thanh Dao bị trói sau lưng, miệng bị bịt vải thô, nhưng mắt cô vẫn tỉnh táo quan sát: trong túi áo kẻ cầm đầu là một bó sổ nhỏ đóng dấu son. Cô nhớ ngay công thức nhỏ mình luôn giấu trong trâm: một hột bột báo làm từ long não, lưu huỳnh và nhựa trầm — đủ để tạo khói nặng mùi, nhận ra bởi đám thương nhân trong mạng lưới của cô.

Kẻ cầm đầu cười khinh: "Cái miệng con dược nữ cũng biết làm trò." Thanh Dao mỉm cười nhẹ, giấu một viên bột giữa răng, giả vờ nghẹn thở tới khi hắn hơi nới dây để kiểm tra. Khi vải bị nới, cô khích một hơi thở mạnh, châm viên bột vào than đang lập lòe trong góc. Khói vàng nhè nhẹ, mùi camphor đục, không giống thứ khói bếp thường thấy; ngoài thành, những chiếc đèn hiệu của dược sĩ dập dờn, làn khói đặc trưng ấy bật chuông báo khẩn trong mạng lưới cô.

Tiếng vó ngựa, tiếng lục tục của người quen ùa tới như một cơn sóng. Trong lúc hỗn loạn, Thanh Dao giật lấy bó sổ, nhìn thấy con dấu quen thuộc của Thái y viện ép trên bìa—một chứng cứ quý giá. Cô không mỉm cười, chỉ thì thầm vọng ra: "Các người nghĩ mình đứng trên pháp luật sao?" Và khi cửa rầm mở, cô đã chuẩn bị sẵn một câu trả lời cho người sẽ đối mặt với con dấu ấy.

Home Trước Sau
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...