Chương 1: Đám cưới hoành tráng và cú sốc tột cùng

[TEASER SEO]: Tôi bán nhà nuôi bạn trai học tiến sĩ 5 năm, hôm anh về nước tôi mặc váy đẹp nhất đến sân bay đón, nhưng người đón anh lại là mẹ kế tôi trong bộ váy cưới lộng lẫy. Tiếng chuông điện thoại cắt ngang giấc ngủ trưa nông, màn hình hiện lên dòng thông báo từ hãng hàng không: “Chuyến bay QR 974 của quý khách đã hạ cánh an toàn.” Tim tôi thót lại một cái, không phải vì hồi hộp, mà vì một cảm giác kỳ lạ, như có bàn tay vô hình bóp nghẹt lồng ngực. Thành, cuối cùng cũng về. Mười năm. Từ hai đứa sinh viên nghèo với ước mơ lãng mạn, đến quyết định dốc hết tài sản duy nhất – căn nhà nhỏ bố mẹ để lại – để anh sang trời Tây lấy bằng tiến sĩ. Năm năm chờ đợi, từng đồng tiền tôi gom góp, từng lần chuyển khoản học phí, sinh hoạt phí qua tài khoản ngân hàng đều in hằn trong đầu. Tôi vẫn giữ những dòng chat anh hứa hẹn: “Em chờ anh, về anh sẽ cưới em, trả lại cho em gấp trăm lần những gì em đã hy sinh.” Tôi mặc chiếc váy trắng duy nhất còn mới, loay hoay với lớp phấn mỏng để che đi quầng thâm dưới mắt vì những đêm thức trắng làm thêm. Không một bông hoa, không một lời chào đón trên mạng xã hội. Thành bảo, anh muốn sự riêng tư, muốn dành khoảnh khắc đầu tiên chỉ cho hai đứa. Tôi tin. Xe buýt chậm rãi lăn bánh về phía sân bay. Lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi. Tôi mở điện thoại, lướt qua trang cá nhân của Thành. Vẫn im lìm. Nhưng một dòng trạng thái mới từ tài khoản của mẹ kế – người phụ nữ 45 tuổi tôi gọi là “dì” từ khi bố mất, mẹ tái giá – khiến mắt tôi dừng lại: “Hạnh phúc viên mãn ngập tràn. Cảm ơn cuộc đời.” Kèm một icon trái tim. Đăng ba tiếng trước. Một tiếng chuông tin nhắn vang lên. Số lạ. “Chị có phải là bạn của anh Thành không? Hôm nay anh ấy tổ chức đám cưới ở khách sạn M. Sang lắm. Chị đến dự không?” Máu trong người tôi như ngừng chảy trong một giây. Rồi ùa về, nóng rực. Tôi bấm số Thành. Chuông reo dài rồi chuyển sang hộp thư. Lần thứ mười. Vẫn thế. “Cô ơi, đến khách sạn M,” giọng tôi khàn đặc, vọng ra từ một nơi nào đó không phải của mình. Khách sạn M lộng lẫy đến chói mắt. Cổng vào trang hoàng hoa hồng trắng, tấm bảng lớn: “Chúc mừng hôn lễ Thành & Hương.” Hương. Tên mẹ kế tôi. Chân tôi như đóng đinh vào mặt đất. Tiếng nhạc du dương, tiếng cười nói rộn rã từ trong đại sảnh vọng ra, xé toang màng nhĩ. Tôi đẩy cửa. Ánh sáng vàng ấm phủ xuống sảnh tiệc rộng, những chiếc váy dạ hội lấp lánh, những ly rượu champagne sủi tăm. Và trên bục cao, dưới tấm phông bạt in hình đôi uyên ương, là Thành. Anh mặc vest đen, tóc chải gọn, nụ cười rạng rỡ mà tôi chưa từng thấy trong những năm tháng nghèo khó. Tay anh khoác eo người phụ nữ bên cạnh. Người phụ nữ ấy mặc váy cưới khoét sâu, tóc búi cao, nụ cười đắc ý nở trên môi son đỏ thắm. Dì Hương. Mẹ kế của tôi. Thế giới xung quanh tôi thu nhỏ lại, chỉ còn hình ảnh đó. Tiếng ồn ào biến mất, thay vào đó là tiếng ù ù trong đầu. Thành quay xuống, ánh mắt anh lướt qua đám đông, dừng lại ở tôi. Nụ cười trên môi anh tắt ngúm. Đôi mắt mở to, thoáng qua một chút kinh hãi, rồi nhanh chóng được thay bằng vẻ lạnh lùng, xa lạ. Dì Hương cũng nhìn thấy tôi. Một ánh mắt lấp lánh, đầy thách thức và… khoái trá. Bà ta khẽ nghiêng người, nói gì đó bên tai Thành. Thành gật đầu, quay đi. Tôi đứng đó, giữa lối đi, trong bộ váy trắng cũ kỹ, lạc lõng như một trò cười. Những ánh mắt bắt đầu đổ dồn về phía tôi. Thì thào. Những ngón tay chỉ trỏ. Những nụ cười mỉa mai nở trên môi những vị khách xa lạ. Tôi nghe rõ mồn một giọng của một phụ nữ trung niên: “Gái mơ ngày cưới của người ta à? Thảm hại.” Chân tôi run lên. Tôi muốn bước đi, muốn lao lên đó, giật micro và hét vào mặt họ. Nhưng cổ họng tôi nghẹn lại, không một âm thanh nào thoát ra. Tôi chỉ có thể nhìn. Nhìn Thành cúi xuống hôn lên má dì Hương. Nhìn dì Hương nở nụ cười chiến thắng, tay siết chặt lấy tay Thành. Nhìn chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên tay bà ta – thứ mà Thành từng nói sẽ dành tặng cho vợ tương lai của anh. Một người đàn ông mặc đồ đen, có vẻ là bảo vệ, tiến về phía tôi. “Cô, đây là đám cưới riêng tư. Mời cô ra ngoài.” Giọng nói lạnh băng, không chút thương lượng. Tôi liếc nhìn lên bục lần cuối. Thành đã quay lưng lại hoàn toàn, như thể tôi chưa từng tồn tại. Dì Hương nhìn tôi, khẽ nhếch môi, rồi cũng quay đi. Tôi quay người, bước ra khỏi cánh cửa sảnh tiệc. Mỗi bước chân nặng trịch như đeo đá. Tiếng nhạc, tiếng cười vẫn vọng theo, đâm thẳng vào lưng. Bên ngoài, nắng chiều vàng ruộm, chói chang đến mức tôi phải nheo mắt lại. Trên đường về, tôi ngồi bệt xuống vỉa hè, bất chấp bộ váy trắng. Mười năm. Căn nhà. Những đồng tiền mồ hôi nước mắt. Tất cả tan thành mây khói, chỉ để đổi lấy một màn kịch tàn nhẫn này. Điện thoại rung lên. Một tin nhắn từ số lạ, có lẽ là của người đã nhắn cho tôi ban nãy: “Xin lỗi chị, em tưởng chị biết. Anh Thành với chị Hương yêu nhau lâu rồi. Mọi người trong nhóm bạn cũ đều biết, chỉ không dám nói với chị thôi.” Mọi người đều biết. Tôi ngước mặt lên trời, cố nuốt trôi cục nghẹn đắng ngắt trong cổ. Không có nước mắt. Chỉ có một sự tĩnh lặng chết chóc, và một câu hỏi đập đi đập lại trong đầu: Tiền của tôi, căn nhà của tôi, đã đi đâu? Và tại sao, mẹ kế tôi – một giáo viên tiểu học với đồng lương ít ỏi – lại có thể tổ chức một đám cưới xa hoa như thế? Nỗi đau bị phản bội từ từ nhường chỗ cho một sự nghi ngờ lạnh lùng, sắc như dao. Có một màn sương mù dày đặc đang che giấu thứ gì đó ở phía sau. Và tôi, kẻ ngốc nghếch vừa bị lột trần giữa đám đông, sẽ phải tự mình vén nó lên. Tôi đứng dậy, phủi bụi trên váy. Gương mặt trong cửa kính tiệm bên đường phản chiếu một người đàn bà xa lạ: mắt đỏ hoe nhưng khô ráo, môi mím chặt, và trong đáy mắt ấy, một tia lửa lạnh giá vừa được nhóm lên. Trò chơi mới đã bắt đầu. Và lần này, tôi sẽ không còn là con tốt ngây thơ nữa.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng