[TEASER SEO]: Một phóng viên điều tra bí ẩn tìm đến tôi, tiết lộ mẹ kế từng là chuyên gia lừa đảo. Chúng tôi lên kế hoạch dùng truyền thông làm vũ khí cuối cùng, nhưng cảnh báo: bà ta có thể khiến mọi thứ biến mất chỉ trong tích tắc.
Lá thư luật sư bị xé vụn vẫn nằm trên sàn phòng trọ, những mảnh giấy trắng như xương khô rải rác quanh chân tôi. Sự tức giận đã lắng xuống, nhường chỗ cho một sự tỉnh táo lạnh lùng. Họ đe dọa kiện tôi. Vậy thì tốt. Một vụ kiện sẽ kéo mọi thứ ra ánh sáng, dù tôi là bị cáo. Nhưng luật sư Lâm đã gọi, giọng ông già đi trông thấy sau cuộc gặp ở công ty bảo hiểm. “Cháu đừng liều,” ông nói, âm thanh qua điện thoại nghe xa xăm. “Một vụ kiện vu khống, họ có thể kéo dài hàng năm, tốn kém tiền bạc và sức lực. Và với những bằng chứng vòng ngoài như của cháu, rủi ro thua rất cao. Họ biết điều đó.”
Tôi cúp máy, ngồi thừ ra trên chiếc giường đơn. Căn phòng trọ chật hẹp bỗng như một cái hộp thiếc, ép lấy không khí. Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi bầu trời xám xịt của thành phố không hứa hẹn một lối thoát nào. Các con đường pháp lý đã bị chặn, hoặc quá nguy hiểm để bước vào. Vậy tôi còn lại gì?
Câu trả lời đến không phải từ suy nghĩ, mà từ một cuộc gọi lạ.
Chuông điện thoại reo, một số không lưu trong danh bạ. Tôi nhấc máy, thận trọng. “A lô?”
“Linh phải không?” Một giọng nam trầm, hơi khàn, nhưng có một sự quen thuộc mơ hồ. “Cháu là con gái anh Thành, bạn học cũ của bố cháu.”
Tôi ngồi thẳng dậy. Bố tôi, anh Thành. Những cái tên chỉ còn trong ký ức mờ nhạt từ thời tôi còn rất nhỏ. “Vâng… cháu là Linh. Nhưng cháu…”
“Tôi tên là Đức, Trần Việt Đức,” giọng nói kia tiếp tục, nhanh và trực tiếp. “Hiện tôi làm phóng viên điều tra cho một tòa soạn. Tôi nghe được vài tin đồn lan trong giới truyền thông về một vụ việc… khá giống với những gì tôi từng theo dõi cách đây nhiều năm. Liên quan đến một bà Dương Thị Hương.”
Không khí trong phòng như đặc lại. Tôi siết chặt điện thoại, các ngón tay tê buốt. “Anh… anh biết gì?”
“Không nên nói qua điện thoại,” anh ta nói, giọng trở nên thấp hơn. “Nếu cháu có thể, chiều nay bốn giờ, quán cà phê Góc Nhỏ trên đường Lê Duẩn. Bàn trong cùng, gần cửa sổ thoát hiểm. Tôi sẽ mặc áo sơ mi xanh navy. Mang theo những gì cháu có, nhưng đừng để lộ.”
Đường dây đứt. Tôi ngồi đó, nhịp thở của chính mình nghe rõ mồn một trong im lặng. Một phóng viên điều tra. Một cái tên quen của bố. Và anh ta biết tên mẹ kế tôi. Có phải đây là cái bẫy? Một mồi nhử tinh vi hơn? Nhưng giọng nói đó… nó không mang âm điệu đe dọa hay mị dân. Nó mang vẻ mệt mỏi của người đã thấy quá nhiều thứ xấu xa.
Tôi đứng dậy, thu dọn những mảnh giấy vụn. Dù là bẫy hay không, tôi cũng phải bước vào. Tôi còn gì để mất nữa đâu?
Quán cà phê Góc Nhỏ tối và yên tĩnh, mùi cà phê rang hòa với mùi gỗ cũ. Tôi thấy anh ta ngay lập tức – áo sơ mi xanh navy ngồi ở bàn trong cùng, khuôn mặt góc cạnh dưới ánh đèn vàng, đôi mắt quan sát nhanh nhạy khi tôi bước vào. Anh ta gật đầu nhẹ, không cười.
Tôi ngồi xuống, đặt chiếc túi vải cũ kỹ có chứa bản photo sao kê ngân hàng và bản scan hồ sơ bảo hiểm lên ghế bên cạnh. “Anh Đức?”
“Ừ,” anh ta gật đầu, mắt liếc nhanh xung quanh. Anh ta trông già hơn số tuổi, những vết chân chim hằn sâu ở khóe mắt. “Cảm ơn cháu đã đến. Chuyện này nhạy cảm.” Anh ta rút từ trong cặp da ra một chiếc iPad cũ, mở lên, nhưng không đưa cho tôi xem ngay. “Trước hết, để cháu yên tâm. Bố cháu, anh Thành, và bố tôi học chung một khóa đại học. Họ chơi thân một thời gian. Tôi có tấm hình này.” Anh ta lật ảnh trên iPad – một bức ảnh đen trắng đã ngả màu, hai thanh niên trẻ mặc áo sơ mi trắng, vai kề vai, nụ cười tươi. Một người là bố tôi, khuôn mặt tôi nhận ra từ album gia đình còn sót lại.
Một cảm giác nghẹn ứ, lạ lùng, trào lên trong cổ họng tôi. Tôi gật đầu, không nói được gì.
“Tôi theo dõi mảng tài chính, lừa đảo quy mô nhỏ nhưng có hệ thống,” anh Đức nói, giọng trở nên chuyên nghiệp, khách quan. “Khoảng bảy, tám năm trước, khi còn làm cho một tờ báo nhỏ, tôi tình cờ vấp phải một loạt khiếu nại rời rạc. Các nạn nhân đều là đàn ông goá vợ hoặc độc thân trung niên, có chút tài sản kế thừa. Họ đều quen biết và bị chi phối bởi một người phụ nữ tên Dương Thị Hương, lúc đó hoạt động với tư cách một ‘cố vấn tài chính tự do’ hoặc thậm chí là ‘người giới thiệu đầu tư’.”
Anh ta chạm nhẹ vào màn hình, lướt qua một loạt file PDF scan. Tôi thấy những lá đơn khiếu nại viết tay, những hợp đồng vay mượn với lãi suất không tưởng, những biên nhận tiền mặt. Cái tên Dương Thị Hương xuất hiện lặp đi lặp lại, với các chữ ký khác nhau nhưng nét chữ thì có vẻ quen.
“Mô thức giống nhau,” anh Đức tiếp tục, giọng đều đều. “Bà ta tiếp cận, tạo dựng lòng tin, thường là qua các mối quan hệ xã hội hoặc giới thiệu từ người quen. Rồi đề xuất các cơ hội đầu tư ‘không thể bỏ lỡ’, hoặc cho vay tiền với thủ tục đơn giản. Sau đó, tiền biến mất. Các hợp đồng được soạn rất khéo, đầy lỗ hổng nhưng đủ để gây khó dễ về pháp lý. Nạn nhân thì ngại làm to chuyện, hoặc bị đe dọa bằng danh dự. Tôi đã thu thập được kha khá, định viết một phóng sự.”
“Và sao nữa?” Tôi hỏi, giọng khàn đặc.
“Và nó chưa bao giờ được đăng,” anh Đức nhìn thẳng vào mắt tôi. “Áp lực từ rất nhiều phía. Nguồn tin rút lui. Tòa soạn nhận được điện thoại ‘góp ý’. Rồi chính tôi bị điều chuyển công tác sang mảng khác, ít nhạy cảm hơn. Tôi biết bà ta có quan hệ. Nhưng tôi vẫn giữ lại những tư liệu này.” Anh ta gõ nhẹ lên iPad. “Và khi nghe tin đồn về một cô gái trẻ tố cáo mẹ kế chiếm đoạt tài sản, với cái tên Dương Thị Hương và một người đàn ông trẻ tên Thành, tôi biết mô thức cũ đã nâng cấp. Bà ta không chỉ lấy tiền của người ngoài nữa. Bà ta đã tìm được một đối tác trẻ, và nhắm vào tài sản gia đình.”
Tôi hít một hơi thật sâu, không khí lạnh của máy lạnh phả vào mặt. “Vậy… anh đề nghị gì?”
“Pháp lý của cháu đang bế tắc, và họ đang phản công,” anh Đức nói rõ ràng. “Con đường duy nhất còn lại có thể là truyền thông. Một bài phỏng vấn, kể lại toàn bộ câu chuyện của cháu, với những manh mối gián tiếp tôi có thể cung cấp – không khẳng định trực tiếp, nhưng đặt ra những câu hỏi lớn về nguồn gốc tài sản, về một mô thức hành vi lặp lại. Chúng ta không buộc tội. Chúng ta kể một câu chuyện có thật, và để dư luận tự đặt câu hỏi. Áp lực dư luận đôi khi mạnh hơn một bản án.”
“Mẹ kế tôi… bà ta sẽ gây áp lực để gỡ bài,” tôi nói, nhớ lại lá thư luật sư và sự im lặng của công ty bảo hiểm.
“Chắc chắn,” anh Đức gật đầu, không chút ngạc nhiên. “Bà ta sẽ dùng mọi mối quan hệ để dập tắt nó. Có thể bài báo chỉ tồn tại vài giờ, thậm chí vài chục phút. Nhưng trong thời đại này, một khi đã lên mạng, nó sẽ được lưu lại, được chia sẻ. Và quan trọng hơn, nó sẽ là một tiếng nói. Cháu có dám thử không? Một cuộc chơi mà tỷ lệ thua rất cao, và cháu có thể phải chịu thêm đòn trả đũa.”
Tôi nhìn xuống tách cà phê trước mặt, lớp bọt đã xẹp hết. Tôi nghĩ đến ngôi nhà cũ, nghĩ đến mười năm trời ngây thơ, nghĩ đến sự trống rỗng trong căn phòng trọ này. Tôi đã mất gần như tất cả. Cái còn lại duy nhất có lẽ là câu chuyện của chính mình.
“Tôi đồng ý,” tôi nói, giọng bình thản đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. “Khi nào chúng ta bắt đầu?”
Ánh mắt anh Đức lóe lên một tia gì đó – có lẽ là sự tôn trọng, hay chỉ là sự cảnh giác của một phóng viên già. “Tôi sẽ sắp xếp. Sẽ quay phim, ghi âm đầy đủ. Cháu cần kể một cách chân thực nhất, không thêm thắt. Chỉ sự thật. Và,” anh ta dừng lại, nhấn mạnh, “hãy chuẩn bị tinh thần. Khi bài báo lên, dù chỉ một phút, cuộc sống của cháu sẽ thay đổi. Cháu có thể bị tấn công từ nhiều phía. Đây không phải là một kết thúc có hậu được đảm bảo.”
Tôi gật đầu. Tôi đã không còn tìm kiếm một kết thúc có hậu từ lâu rồi. Tôi chỉ cần sự thật không bị chôn vùi.
“Vậy thì,” anh Đức thu iPad vào cặp. “Tôi sẽ liên lạc lại với cháu để hẹn địa điểm và thời gian cụ thể. Trong lúc đó, hãy sắp xếp lại mọi thứ cháu có. Và nhớ, đừng nói với ai về cuộc gặp này.”
Anh ta đứng dậy, để lại một tờ tiền trên bàn đủ cho hai tách cà phê, rồi biến mất qua cửa sau mà không ngoái lại. Tôi ngồi lại một mình, ngón tay vô thức vẽ những đường vòng tròn trên mặt bàn gỗ lạnh. Kế hoạch đã có. Một con đường mới, nguy hiểm và mong manh hơn tất cả những gì trước đây, nhưng nó là con đường duy nhất còn lại.
Tôi nhìn ra cửa sổ quán, nơi thành phố đã lên đèn. Những ánh đèn vàng, đỏ, xanh nhấp nháy trong màn đêm sớm, như một mạng lưới phức tạp mà tôi sắp lao vào. Tôi sẽ kể câu chuyện của mình. Và dù họ có dập tắt nó thế nào đi nữa, tôi cũng đã nói ra. Đó có lẽ là thứ tự do cuối cùng tôi có thể giành lại cho chính mình.