Chương 11: Đột nhập và phát hiện chấn động

[TEASER SEO]: Tôi bị kẹt trong phòng làm việc, tiếng bước chân đã đến sát cửa. Thành bước vào, mặt hắn biến sắc khi thấy tôi đang đứng trước màn hình máy tính đầy bằng chứng tội ác của hắn.

Tiếng bước chân dừng lại ngay bên ngoài cánh cửa phòng làm việc.

Tôi rút phích cắm ổ cứng gắn ngoài một cách vô thức, cầm chặt cục sắt nhỏ trong tay như một thứ vũ khí. Cửa mở.

Thành đứng đó, khuôn mặt vừa ngạc nhiên vừa giận dữ nhuộm đỏ dưới ánh đèn vàng. Hắn mặc bộ vest đắt tiền, cổ áo đã nới lỏng, hơi rượu thoảng nhẹ trong không khí.

“Linh?” Giọng hắn lạnh băng, không còn chút âm sắc ngọt ngào nào từ những năm tháng dối trá. “Mày làm gì ở đây?”

Tôi lùi một bước, lưng chạm vào mép bàn làm việc. Tay phải tôi giấu phía sau, ngón tay trỏ vẫn ấn giữ nút chụp màn hình liên tục trên điện thoại. Màn hình máy tính vẫn sáng, folder “Kế hoạch” vẫn mở toang, những dòng email phản bội hiện rõ mồn một.

“Tìm lại đồ của tôi.” Tôi nói, giọng khàn đặc vì căng thẳng nhưng cố giữ vững. “Đồ mà mày và bà ấy đã lấy đi.”

Thành liếc nhìn màn hình, đôi mắt hắn nheo lại. Sự giận dữ bùng lên thật nhanh, trộn lẫn với một chút hoảng hốt. Hắn bước nhanh về phía tôi, tay giơ ra định túm lấy cổ tay.

“Mày dám đột nhập? Dám lục máy tính của tao?” Hơi thở hắn phả vào mặt tôi, mùi rượu whisky hòa với nước hoa đắt tiền tạo thành một thứ mùi kinh tởm. “Đưa điện thoại đây!”

Tôi giật mình né người, nhưng góc bàn chặn lại. Hắn chụp được cổ tay tôi, bàn tay kia với lấy chiếc điện thoại. Lực kéo mạnh đến mức tôi tưởng cổ tay mình gãy. Trong tích tắc tuyệt vọng đó, một ý nghĩ lóe lên.

“Buông ra!” Tôi hét lên, giọng vỡ ra trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, đối lập với tiếng nhạc xập xình vọng lên từ tầng dưới. “Tôi đã cài đặt gửi ảnh tự động về email dự phòng cứ mỗi mười giây! Đánh tôi đi, giật điện thoại đi, mọi thứ sẽ tự động đăng tải lên mạng xã hội tôi đặt lịch sẵn! Bà ấy có dập được truyền thông, nhưng dập được cả mạng xã hội không?”

Thành dừng lại đột ngột. Ánh mắt hắn dao động giữa cơn thịnh nộ và sự tính toán. Bàn tay siết chặt cổ tay tôi hơi lỏng ra, nhưng không buông. Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại, như muốn nhìn thấu màn hình để kiểm chứng lời tôi nói.

“Mày nói dối.” Hắn gằn giọng, nhưng không còn chắc chắn.

“Thử đi.” Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, cố kìm cơn run đang lan từ tay lên vai. “Một cú đấm, một cái tát. Xem tin nhắn báo ‘Đăng tải thành công’ có hiện lên không. Tài khoản đó chỉ tôi biết mật khẩu. Server ở nước ngoài. Bà ấy có quen ai cũng không gỡ kịp đâu.”

Sự im lặng kéo dài vài giây, chỉ có tiếng thở gấp của cả hai. Thành nuốt nước bọt, cơ hàm hắn co giật. Hắn liếc nhìn cánh cửa đang mở, rồi lại nhìn tôi. Cuối cùng, hắn buông tay tôi ra.

Tôi lập tức rút tay về, xoa nhẹ cổ tay đã đỏ ửng. Nhưng tôi không bỏ chạy. Tôi đứng đó, dồn hết sự bình tĩnh còn sót lại vào giọng nói.

“Tôi không đến đây để ăn cắp. Tôi đến để thương lượng.”

Thành cười khẩy, một tiếng cười ngắn, khô khan. “Thương lượng? Mày lấy tư cách gì?”

“Tư cách của người có toàn bộ email các người bàn chuyện lừa tôi bán nhà, chiếm đoạt tiền bảo hiểm của bố mẹ tôi, và dùng tôi làm cái máy rửa tiền trong suốt năm năm.” Tôi chỉ vào màn hình. “Từng đó, đủ để công an quan tâm chưa? Không, chưa đủ để bắt giam ngay đâu, nhưng đủ để mở cuộc điều tra chính thức. Và khi họ vào cuộc, những thứ bẩn thỉu khác của bà ấy, của mày, có giấu nổi không?”

Khuôn mặt Thành tái dần. Hắn hiểu rõ hơn ai hết những thứ “bẩn thỉu” tôi đang nói tới. Hắn nhìn tôi như lần đầu tiên thấy rõ con người trước mặt – không còn là cô gái ngây thơ dễ bảo, mà là một mối đe dọa thực sự.

“Mày muốn gì?” Hắn hỏi, giọng trầm xuống, nhượng bộ.

“Hai điều.” Tôi đếm bằng ngón tay, động tác khiến tôi có cảm giác kiểm soát hơn. “Một, trả lại cho tôi giá trị thực của căn nhà, cộng lãi suất ngân hàng tính từ ngày tôi bán đến nay. Tính ra khoảng ba tỷ. Hai, tổ chức một buổi họp báo công khai, thừa nhận các người đã lợi dụng và lừa dối tôi, xin lỗi công khai.”

Thành trợn mắt. “Ba tỷ? Mày điên rồi à? Và họp báo? Không đời nào!”

“Vậy thì thôi.” Tôi làm động tác quay người, giả vờ bấm điện thoại. “Tôi sẽ nhấn nút gửi ngay bây giờ. Chúng ta cùng mất.”

“Chờ đã!” Thành hét lên, giọng đứt quãng. Hắn đưa tay ra như muốn ngăn lại, nhưng không dám chạm vào tôi. Hắn nhìn ra hành lang, rồi quay lại, nét mặt căng thẳng đến mức các đường gân trên cổ nổi lên. “Tao… tao không thể quyết định một mình. Cần nói chuyện với Hương.”

Ngay lúc đó, một giọng nói phụ nữ trầm, lạnh lẽo cất lên từ cửa.

“Không cần nói chuyện. Tôi nghe hết rồi.”

Mẹ kế tôi bước vào phòng. Bà mặc bộ váy dạ hội màu ngọc lam, tóc búi cao, trang sức lấp lánh. Nhưng đôi mắt bà không có chút hân hoan nào của một bà chủ tiệc. Nó lạnh như hai viên đá, quét một vòng từ tôi đến Thành, rồi dừng lại ở màn hình máy tính.

Không khí trong phòng đặc quánh lại. Tiếng nhạc từ dưới lầu bỗng trở nên xa xăm, như thể chúng tôi đang bị cô lập trong một thế giới khác.

Bà bước từng bước chậm rãi, giày cao gõ nhẹ lên sàn gỗ. Bà không nhìn tôi, mà đi thẳng đến chiếc ghế xoay sau bàn làm việc, ngồi xuống một cách điềm tĩnh khác thường. Bà đặt tay lên bàn, các ngón tay với lớp sơn móng đỏ thẫm chạm nhẹ vào mặt gỗ.

“Cháu muốn ba tỷ, và một buổi họp báo.” Bà lặp lại, giọng đều đều, không một chút xao động. “Được.”

Thành quay sang nhìn bà, miệng há hốc. “Hương! Nhưng…”

“Im đi.” Bà vẫn không rời mắt khỏi tôi. “Cháu Linh, cháu lớn thật rồi. Biết đe dọa, biết thương lượng. Tốt.”

Lời khen ngợi đó nghe như một cái tát.

“Nhưng cháu nghĩ, với những bằng chứng chụp lén đó, cháu có thể thắng được à?” Bà nhẹ nhàng lắc đầu. “Tòa án cần bản gốc. Cần giám định. Những bức ảnh mờ nhòe trên điện thoại, có thể nói là photoshop. Email? Có thể nói là cháu tự viết rồi hack vào máy Thành. Cháu nghĩ các cơ quan sẽ tin ai? Một cô gái thất tình, từng có tiền sử trầm cảm, hay một doanh nhân thành đạt và một nhà giáo dục có uy tín?”

Bà nói chậm rãi, từng câu như những mũi kim đâm nhẹ nhưng sâu.

“Vậy tại sao bà đồng ý?” Tôi hỏi, cảm giác bất an len lỏi.

“Vì tôi không thích phiền phức.” Bà mỉm cười, một nụ cười không chạm đến mắt. “Một vụ scandal dù nhỏ cũng ảnh hưởng đến hình ảnh, đến các mối quan hệ làm ăn của tôi. Ba tỷ, với tôi, không phải là số tiền quá lớn để đổi lấy sự yên ổn. Và một buổi họp báo… chúng ta có thể sắp xếp để nó diễn ra theo cách có kiểm soát.”

Bà nhìn Thành. “Soạn một bản thỏa thuận dàn xếp. Ghi rõ điều khoản: Bên A – Linh, cam kết không tiết lộ, phát tán bất kỳ thông tin, hình ảnh, tài liệu nào liên quan đến Bên B – chúng ta, sau khi nhận đủ số tiền bồi thường và sau buổi họp báo. Vi phạm, sẽ bồi thường gấp mười lần.”

Rồi bà quay sang tôi. “Cháu có một tuần để suy nghĩ. Mang luật sư của cháu đến kiểm tra hợp đồng cũng được. Nếu đồng ý, chúng ta ký kết, chuyển tiền, và tổ chức họp báo. Mọi chuyện kết thúc êm đẹp.”

Bà đứng dậy, đi về phía tôi. Bà dừng lại cách tôi nửa bước, mùi nước hoa hắc nồng của bà bao vây lấy tôi. “Bây giờ, cháu có thể về. Và nhớ, đừng làm điều gì ngu ngốc trước khi chúng ta có thỏa thuận chính thức. Bởi vì…” Bà cúi xuống, thì thầm vào tai tôi, giọng nhỏ nhưng rõ mồn một. “Nếu cháu đăng bất cứ thứ gì, tôi sẽ không chỉ kiện cháu. Tôi sẽ đảm bảo không một công ty luật nào dám nhận vụ kiện ngược lại của cháu. Và người quen của cháu ở ngân hàng… cô ta sẽ mất việc ngay lập tức vì tội tiết lộ thông tin khách hàng. Cháu hiểu chứ?”

Tôi cứng người. Bà đã biết. Biết cả về Hương ở ngân hàng.

Bà lui lại, nụ cười vẫn nở trên môi. “Thành, đưa cô ấy ra cổng sau. Để khách khứa dưới kia thấy thì phiền.”

Thành gật đầu, mặt vẫn còn tái. Hắn ra hiệu cho tôi đi theo.

Tôi bước đi, chân như đeo chì. Khi đi ngang qua bà, tôi nghe thấy bà nói nhỏ, chỉ đủ cho tôi nghe: “Cháu giỏi lắm. Nhưng chơi với lửa, dễ cháy tay lắm.”

Tôi không quay lại. Tôi đi theo Thành xuống cầu thang phụ, qua một hành lang hẹp, rồi ra một cánh cổng nhỏ phía sau vườn. Không khí lạnh buốt của đêm ùa vào, làm tôi tỉnh táo hơn một chút.

Thành đóng sầm cánh cổng sau lưng tôi, không một lời tạm biệt.

Tôi đứng trong bóng tối, tay vẫn nắm chặt chiếc điện thoại và ổ cứng nhỏ. Trong túi, những bằng chứng tôi vừa thu thập được nặng trĩu. Nhưng lời cảnh báo của mẹ kế, cùng với ánh mắt tính toán lạnh lùng của bà, khiến một câu hỏi lớn dội vào đầu tôi.

Đây thực sự là một lối thoát, hay chỉ là một cái bẫy được ngụy trang tinh vi hơn?

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng