[TEASER SEO]: Tôi đối chất mẹ kế với bằng chứng sao kê ngân hàng. Bà ta cười nhạt thừa nhận tất cả, gọi bạn trai tôi đến. Họ khóa cửa, thu hồi bằng chứng và đe dọa kiện tôi tội tống tiền. Tôi bị mắc kẹt trong chính ngôi nhà từng là của mình. Chiếc USB trong túi tôi như một cục than nóng suốt chặng xe buýt về nhà trọ. Nhưng tôi không về đó. Tôi xuống ở một trạm khác, đi bộ vào con hẻm nhỏ dẫn đến ngôi biệt thự mà dì Hương đang sống – ngôi nhà tôi đã từng gọi là nhà, trước khi bố mẹ mất. Cổng sắt cao, hàng rào cắt laser. Tôi bấm chuông. Một giọng nữ vang lên từ loa: “Ai đấy?” “Cháu là Linh. Cháu muốn gặp dì.” Im lặng một lúc. Tiếng khóa điện tử rè rè, cổng từ từ mở ra. Tôi bước vào, sân vườn được chăm sóc tỉ mỉ, mùi hoa nhài nồng nặc – thứ mùi dì Hương luôn dùng. Cánh cửa gỗ lớn mở, dì đứng đó, mặc bộ đồ ở nhà bằng lụa, tay cầm ly rượu vang. Bà ta không có vẻ gì là ngạc nhiên. “Vào đi,” dì nói, giọng bình thản như thể đang chờ tôi. “Dì biết cháu sẽ đến mà.” Tôi theo bà vào phòng khách rộng thênh thang, nơi những bức ảnh của dì và Thành được đặt trang trọng trên kệ. Tôi không ngồi. Tôi rút tập giấy trong túi ra, đặt phịch xuống bàn kính. “Dì xem đi. Sao kê ngân hàng. Tất cả số tiền tôi chuyển cho Thành, từ tài khoản tôi sau khi bán nhà, đều được chuyển tiếp về tài khoản của dì trong cùng ngày. Cùng mốc thời gian, cùng số tiền chính xác.” Dì Hương không nhìn xuống tập giấy. Bà nhấp một ngụm rượu, đôi mắt tinh anh nhìn tôi qua mép ly. Rồi bà cười, một nụ cười nhạt thếch, đầy vẻ thương hại. “Cháu tìm thấy rồi à? Cũng nhanh đấy.” Bà đặt ly rượu xuống, thong thả ngồi vào ghế bành. “Ừ, đúng rồi. Tiền đó là của dì. Luôn luôn là của dì.” “Dì… dì dùng tôi?” Giọng tôi khàn đặc, cố kìm nén sự run rẩy đang dâng lên từ cổ họng. “Dì bảo tôi bán nhà, nói đó là cách duy nhất giúp Thành, rồi dì lấy lại hết tiền? Tôi chỉ là… cái máy chuyển tiền cho dì?” “Đơn giản vậy thôi,” dì Hương nhún vai. “Cháu nghĩ dì, một giáo viên cấp ba, có đủ tiền nuôi Thành học tiến sĩ ở trời Tây sao? Nhưng dì có quan hệ, có cách. Và cháu, với cái nhà thừa kế ngây thơ ấy, là công cụ hoàn hảo. Mọi giao dịch đều hợp pháp, từ cháu sang Thành. Ai nghi ngờ được?” “Còn Thành? Anh ta… anh ta biết không?” Nụ cười trên mặt dì Hương trở nên mềm mại hơn, một vẻ mềm mại đáng sợ. “Thành? Cháu nghĩ tình cảm của cháu với nó là gì? Nó và dì đã gặp nhau từ trước khi cháu bán nhà cả năm cơ. Lần cháu dẫn nó về nhà ăn cơm, nhớ không? Lúc cháu xuống bếp lấy đồ tráng miệng? Chính lúc đó, dì đã đưa cho nó danh thiếp của một giáo sư bên ấy. Tình cảm của bọn dì nảy sinh từ sự đồng điệu, Linh ạ. Nó cần một người phụ nữ hiểu tham vọng của nó, không phải một cô gái chỉ biết nhịn ăn nhịn mặc để dành tiền.” Từng lời bà ta nói như những lưỡi dao đâm xiên vào dạ dày tôi. Tôi nhớ cái buổi tối đó. Tôi hạnh phúc lắm. Tôi nghĩ mình sắp có một gia đình. “Vậy toàn bộ mười năm… là giả? Anh ta chưa bao giờ yêu tôi?” “Tình cảm thì có nhiều loại,” dì Hương vẫy tay, như xua đi một con ruồi. “Nó có quý cháu, biết ơn cháu. Nhưng yêu? Cháu nghĩ một người như Thành, với đầu óc và khát vọng ấy, lại có thể thật lòng với một cô gái bình thường như cháu sao? Cháu là bước đệm, Linh ạ. Một bước đệm cần thiết và rất… biết hy sinh.” Tôi lùi một bước, lưng chạm vào kệ sách lạnh ngắt. Tôi muốn hét lên, muốn xé toạc thứ bình yên giả tạo trong căn phòng này. Nhưng tôi chỉ thốt ra được: “Tôi sẽ công bố chuyện này. Tôi có bằng chứng.” “Bằng chứng?” Dì Hương cười khẩy, lấy điện thoại từ trong túi áo ra. Bà bấm một số, đưa lên tai. “Em đến đi. Nó đang ở đây.” Không đầy mười phút, tiếng động cơ xe dừng ngoài cổng. Bước chân vội vã. Thành bước vào phòng, mặt hắn hầm hầm, ánh mắt vừa tức giận vừa có chút… ngại ngùng khi nhìn tôi. Hắn mặc vest, hình như vừa ở công ty về. “Sao thế?” Hắn hỏi dì Hương, giọng trấn an. “Con bé này mang bằng chứng đến đây. Đe dọa chúng ta.” Dì Hương chỉ vào tập giấy trên bàn. Thành liếc nhìn, mặt hắn đanh lại. Hắn bước tới, giật phắt tập sao kê, lật nhanh vài trang. Rồi hắn xé. Không phải giận dữ, mà với một động tác lạnh lùng, hiệu quả. Từng tờ giấy bị xé đôi, xé tư, thành một đống hỗn độn trên sàn nhà. “Bản in à?” Hắn hỏi tôi, giọng đều đều. “Còn bản gốc trong điện thoại, máy tính? Có gửi cho ai không?” “Cậu không có quyền hỏi tôi,” tôi cố giữ giọng cứng rắn. “Không có quyền?” Thành bật cười, một âm thanh khô khốc. “Linh, em đang cầm thông tin tài chính cá nhân của tôi và của dì Hương. Đó là xâm phạm đời tư nghiêm trọng. Mang những thứ này đến đây đe dọa, đó là tống tiền. Tôi có thể kiện em ngay bây giờ.” Dì Hương bổ sung, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy sắt đá: “Cháu thấy đấy, tình thế bây giờ khác rồi. Cháu là kẻ xâm phạm. Chúng tôi là nạn nhân. Một cuộc gọi cho luật sư của dì, và cháu sẽ có một hồ sơ pháp lý dày cộp theo đuổi đến khi nào cháu không thở nổi.” Thành đi đến cửa, rút chìa khóa ra, xoay một vòng. Tiếng khóa cài ‘tách’ một cái chắc nịch. Cánh cửa duy nhất ra ngoài đã bị khóa. “Đưa điện thoại đây,” hắn nói, giơ tay về phía tôi. “Mở khóa. Để tôi kiểm tra và xóa hết mọi thứ liên quan. Ảnh chụp, tin nhắn với người ngân hàng nào đó của em, tất cả.” “Tôi không đưa.” Tôi siết chặt túi xách. “Vậy thì chúng ta sẽ ở đây cho đến khi em đồng ý,” dì Hương nói, lại nhấp rượu. “Hoặc cho đến khi cảnh sát đến, với lời tố cáo tống tiền và đe dọa từ chúng tôi. Cháu chọn đi.” Áp lực đè nặng. Căn phòng rộng bỗng chật chội. Hai con người tôi từng tin tưởng nhất giờ đang vây lấy tôi, mắt lạnh như băng. Họ có luật sư, có tiền, có địa vị. Tôi chẳng có gì ngoài sự phẫn nộ và một chiếc USB giấu trong túi. Tôi nhìn vào mắt Thành. “Mười năm. Cậu có chút tình cảm nào thật không? Hay chỉ toàn là diễn xuất?” Hắn tránh ánh mắt tôi, nhìn xuống đống giấy vụn. “Tình cảm phức tạp lắm, Linh. Nhưng đôi khi, người ta phải chọn con đường cho tương lai của mình.” Câu trả lời mơ hồ đó là tất cả những gì tôi cần nghe. Nó xác nhận mọi thứ. Tôi cảm thấy một sự kiệt sức tràn đến, không phải vì sợ hãi, mà vì sự vô vọng đã chạm đáy. Họ đã tính toán quá kỹ. Tôi lấy điện thoại cũ kỹ ra – không phải chiếc tôi dùng để lưu bằng chứng thật. Tôi mở khóa, đưa cho Thành. Hắn lật xem, xóa sạch thư viện ảnh, xóa lịch sử cuộc gọi có số của Mai, xóa cả ứng dụng ngân hàng. Hắn làm một cách thành thạo, như đã luyện tập. Xong, hắn đưa cho dì Hương kiểm tra. Bà ta gật đầu. “Tốt,” dì ta nói. “Giờ thì về đi. Và nhớ kỹ, im lặng là vàng. Đừng để chúng ta phải gặp lại nhau trong tòa án.” Thành mở khóa cửa. Ánh sáng hành lang rọi vào. Tôi bước ra, không ngoái lại. Tiếng cửa đóng sầm sau lưng. Tôi đi bộ ra cổng, chân nặng trịch. Trong túi, chiếc USB nhỏ bé nằm yên. Họ tưởng họ đã dọn dẹp xong. Họ tưởng tôi đã gục ngã. Nhưng họ không biết, những gì họ vừa thừa nhận, những ánh mắt tránh né, những lời nói lạnh lùng đó, mới là bằng chứng đáng giá nhất. Và nó không nằm trong bất kỳ thiết bị điện tử nào. Nó nằm trong đầu tôi. Và tôi sẽ khiến nó thành thứ vũ khí cuối cùng.