Chương 6: Luật sư già và manh mối mới

[TEASER SEO]: Luật sư già hé lộ manh mối chấn động: số tiền bảo hiểm nhân thọ lớn của bố mẹ tôi đã biến mất từ lâu. Chữ ký rút tiền là giả mạo. Mẹ kế không chỉ cướp người yêu, bà còn trộm cả tương lai của tôi từ năm tôi 18 tuổi. Văn phòng luật sư Lâm nằm trên con phố cũ, căn nhà ống xây từ thập niên chín mươi. Mùi ẩm mốc của giấy tờ cũ hòa với mùi trầm nhẹ. Ông ngồi sau chiếc bàn gỗ đã bóng nhẵn, kính lão trễ trên sống mũi, mắt không rời khỏi tập hồ sơ tôi vừa đặt xuống – những bản in sao kê ngân hàng nhàu nát, bản tường trình tự viết tay về những gì đã nghe, đã thấy. Tôi kể. Từng chi tiết một. Giọng tôi đều đều, không còn run rẩy như đêm qua. Khi kể đến đoạn họ khóa cửa, buộc tôi xóa sạch điện thoại, ông mới ngẩng lên, mắt nhìn tôi qua làn kính. “Cháu đã ghi âm cuộc nói chuyện đó không?” Ông hỏi. “Không. Họ kiểm tra điện thoại trước.” “Và người thám tử, anh ta có bằng chứng vật lý nào không? Ảnh, video?” “Camera ẩn bị họ tịch thu. Anh ấy chỉ còn báo cáo miệng.” Luật sư Lâm thở dài, một tiếng thở dài nặng nề của người đã thấy quá nhiều vụ đời tương tự. Ông lấy tay vuốt mép tập sao kê. “Bằng chứng ngân hàng này, Linh à, không đủ sức nặng. Họ có thể biện minh một cách rất hợp lý. Rằng đó là tiền bà ấy cho cháu, cháu tự nguyện chuyển cho người yêu để anh ta đi học. Chuyển tiếp về tài khoản bà ấy? Họ sẽ nói đó là để bà ấy quản lý hộ, đầu tư hộ. Trên danh nghĩa, cháu đã trên mười tám tuổi, tự nguyện bán nhà, tự nguyện chuyển tiền. Cái bẫy họ giăng, nó nằm ở chỗ tính hợp pháp bề ngoài.” Tôi siết chặt tay dưới gầm bàn. Móng tay ấn vào lòng bàn tay, một cảm giác đau nhói quen thuộc để tôi không trôi đi đâu đó. “Vậy… vậy là hết đường ạ?” “Đường pháp lý trực tiếp, với những thứ này, thì khó.” Ông ngả người ra ghế, mắt nhìn lên trần nhà có vết ố nước. “Nhưng họ thường mắc một sai lầm. Khi đã thành công trong một vụ lừa, lại muốn làm thêm vụ thứ hai, thứ ba. Tham lam là cái bẫy lớn nhất.” Ông im lặng một lúc, như đang lục tìm trong kho ký ức. Rồi ông chậm rãi ngồi thẳng dậy, mở ngăn kéo bàn, lục tìm. “Chuyện cũ… năm cháu mới mất bố mẹ. Dì cháu, khi đó, có hỏi ta về thủ tục giải quyết một số tài sản. Trong đó có nhắc đến một gói bảo hiểm.” Tim tôi thót lại. Bảo hiểm? Tôi không hề có ký ức nào về chuyện đó. “Bố mẹ cháu,” ông nói, từng chữ rõ ràng, “trước khi mất, có mua một gói bảo hiểm nhân thọ khá lớn. Thời điểm đó, ta có tư vấn qua. Người thụ hưởng… là cháu.” Không khí trong phòng như đặc lại. Tiếng xe máy ngoài phố bỗng trở nên xa xăm. “Số tiền đó,” tôi hỏi, giọng khẽ khàng, “bao nhiêu?” “Ta không nhớ chính xác. Nhưng với mức phí họ đóng, nếu có chuyện không may, số tiền chi trả sẽ không dưới vài tỷ đồng thời giá bấy giờ.” Ông nhìn thẳng vào mắt tôi. “Cháu đã từng nhận được số tiền đó chưa?” Tôi lắc đầu, chậm rãi. Một cảm giác giá lạnh bắt đầu lan từ trong xương sống ra, không phải kiểu rùng mình, mà là một sự trống rỗng tê dại. Năm mười tám tuổi, tôi vật vờ trong đau thương, mọi giấy tờ, thủ tục dì Hương lo hết. Tôi chỉ biết có căn nhà. Còn tiền bạc, bảo hiểm… tôi chưa từng nghe thấy. “Ta nghi ngờ,” luật sư Lâm nói, giọng trầm xuống, “rằng số tiền đó đã được chi ra từ lâu. Và chữ ký của cháu trên đơn rút tiền… có thể không phải do cháu ký.” Mẹ kế. Dĩ nhiên rồi. Bà ta đã ở bên tôi, là người giám hộ hợp pháp trên thực tế khi tôi vừa thành niên. Giấy tờ, chữ ký… tất cả đều qua tay bà. “Nhưng muốn khẳng định điều đó,” ông tiếp tục, “chúng ta cần có hồ sơ gốc. Đơn xin thụ hưởng bảo hiểm, biên bản giải quyết, quan trọng nhất là mẫu chữ ký của cháu lúc đó. Công ty bảo hiểm hẳn còn lưu.” “Họ sẽ cho cháu xem không?” Tôi hỏi, trong lòng đã biết câu trả lời. “Khó. Luật bảo vệ thông tin khách hàng. Nhưng,” ông nhấn mạnh, “ta có quen một vài người trong ngành. Và quan trọng hơn, công ty bảo hiểm đó năm xưa, giờ đã sáp nhập, đổi tên. Kho lưu trữ có thể chuyển đi, có thể hỗn độn. Đôi khi, những hồ sơ cũ… nó có thể lọt ra ngoài một cách tình cờ, nếu ta biết tìm đúng người.” Đây không phải một lối thoát rõ ràng. Đây là một manh mối mỏng manh, đầy rủi ro. Nhưng nó là thứ duy nhất tôi có. “Cháu muốn tìm,” tôi nói, không chút do dự. “Bằng mọi cách.” Luật sư Lâm nhìn tôi, ánh mắt già nua ấy có chút gì đó… tiếc nuối? Hay là thương cảm? “Việc này sẽ tốn thời gian. Và có thể nguy hiểm. Nếu bà ấy biết cháu đang đào lại chuyện cũ, bà ta sẽ phản ứng.” “Cháu không còn gì để mất nữa, thưa luật sư.” Ông gật đầu, như đã chấp nhận điều đó từ lâu. Ông lấy một mảnh giấy nhỏ, viết xuống vài cái tên, vài đầu mối liên lạc. “Đây là những người có thể giúp ta tiếp cận kho lưu trữ cũ, hoặc ít nhất cho ta biết hồ sơ đó giờ ở đâu. Cháu cần chuẩn bị tinh thần. Sự thật mà cháu sắp đối mặt… có lẽ còn đắng hơn những gì cháu đã trải qua.” Tôi cầm mảnh giấy. Những con chữ nguệch ngoạc của ông như những lằn chỉ dẫn vào mê cung. Tôi đứng dậy, cảm thấy một sức nặng mới đè lên vai, không phải sự tuyệt vọng, mà là gánh nặng của một cuộc truy tìm. Họ tưởng đã chôn vùi quá khứ. Nhưng họ không biết rằng, chính những thứ bị chôn vùi, đôi khi lại là thứ dễ bốc mùi nhất, và thu hút những kẻ đào bới.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng