Chương 2: Sự thật đầu tiên và kế hoạch điều tra

[TEASER SEO]: Tôi thuê thám tử theo dõi mẹ kế và bạn trai phản bội. Phát hiện họ sống trong biệt thự tiền tỷ, đi xe sang – thứ mà đồng lương giáo viên không thể có. Bí mật về dòng tiền bắt đầu lộ diện.

Tôi gọi điện cho công ty thám tử tư đầu tiên tìm thấy trên mạng. Giọng một người đàn ông trầm trầm, tự xưng là anh Tùng, nghe tôi kể sơ qua tình huống.

“Cô muốn theo dõi ai?” anh ta hỏi.

“Một người đàn ông tên Thành, và một phụ nữ tên Hương.” Tôi nói rõ địa chỉ công ty của Thành và trường tiểu học nơi dì Hương dạy. “Tôi cần biết họ sống ở đâu, sinh hoạt thế nào, và… nguồn tài chính của họ từ đâu ra.”

“Chi phí cơ bản năm triệu một tuần, chưa bao gồm phát sinh.” Anh Tùng nói thẳng. “Cô xác định chứ? Việc này đôi khi sẽ cho ra kết quả không như mong đợi.”

Tôi hít một hơi. Số tiền đó bằng nửa tháng lương của tôi. Nhưng hình ảnh chiếc nhẫn kim cương và nụ cười khoái trá của dì Hương hiện lên. “Tôi xác định. Tôi chuyển khoản trước một nửa.”

Ba ngày sau, anh Tùng gửi cho tôi một loạt ảnh chụp lén qua email. Những bức ảnh rõ nét đến phũ phàng.

Thành và dì Hương không ở căn hộ cũ của Thành hay nhà tập thể của dì. Họ sống trong một biệt thự song lập tại khu đô thị mới ở phía Tây thành phố, nơi tôi biết giá mỗi căn không dưới hai mươi tỷ. Xe của họ không phải chiếc Civic cũ của Thành, mà là một chiếc Mercedes-Benz GLC màu đen bóng loáng, biển số đẹp. Có cả ảnh họ cùng bước ra từ siêu thị cao cấp, tay xách những túi hàng hiệu.

Đi kèm là báo cáo ngắn: “Đối tượng nữ Hương lái xe Mercedes đón đối tượng nam Thành tại công ty lúc 18h hàng ngày. Cả hai về thẳng biệt thự. Sáng, đối tượng nữ Hương lái xe Mercedes đi dạy. Quan sát ban ngày cho thấy có một người giúp việc ra vào. Mức sống rất cao, không tương xứng với thu nhập công khai (giáo viên tiểu học và nghiên cứu sinh mới tốt nghiệp). Đề xuất: Theo dõi thêm nguồn gốc tài sản (hợp đồng mua bán, ngân hàng).”

Tôi ngồi nhìn những bức ảnh trên màn hình laptop cũ kỹ trong phòng trọ chật hẹp của mình. Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng xanh từ màn hình chiếu lên mặt tôi. Một cảm giác buồn nôn trào lên. Họ đang sống trong nhung lụa, bằng tiền của ai? Bằng căn nhà của tôi? Bằng những đồng tiền tôi gửi cho Thành suốt năm năm trời?

Nhưng logic nhanh chóng đập tan sự phẫn nộ đó. Giá căn nhà của tôi chỉ hơn một tỷ. Số tiền tôi gửi cho Thành, tổng cộng sau nhiều lần, cũng chỉ quanh ngần ấy. Làm sao đủ để mua biệt thự, xe sang, và một đám cưới hoành tráng như thế?

Có một nguồn khác. Một nguồn tiền lớn hơn, âm thầm chảy vào túi họ.

Tôi nhớ lại từng lần chuyển tiền. Tôi luôn chuyển từ tài khoản ngân hàng của mình, chi nhánh gần công ty cũ, sang tài khoản của Thành ở nước ngoài. Tôi còn giữ đâu đó những biên lai chuyển tiền in từ máy ATM, cất trong một chiếc hộp cùng những kỷ vật ngây thơ khác. Có lẽ đã đến lúc đào chúng lên.

Tôi lục tung đống đồ dưới gầm giường, tìm ra chiếc hộp các-tông nhỏ. Những tờ biên lai đã ngả màu, mực in mờ dần. Mỗi tờ giấy là một lần tôi đứng trước cây ATM, run run vì số tiền lớn, nhưng vẫn bấm xác nhận với niềm tin mù quáng. Tôi chụp lại tất cả bằng điện thoại.

Rồi tôi nhớ đến Mai, một người bạn cũ thời đại học, từng làm ở chi nhánh ngân hành đó. Chúng tôi đã lâu không liên lạc, chỉ còn kết bạn trên mạng xã hội. Tôi nhắn tin cho cô ấy, nói rằng mình cần gặp, có chuyện quan trọng nhờ vả.

Mai đồng ý gặp tôi ở một quán cà phê vắng vào cuối giờ chiều làm việc.

Cô ấy đến, vẫn dáng vẻ nhanh nhẹn như xưa, nhưng đôi mắt có vẻ thận trọng khi nhìn thấy tôi. “Lin, lâu lắm không gặp. Trông cậu… hơi khác.”

“Ừ.” Tôi gật đầu, không vòng vo. “Mình cần nhờ cậu một việc. Nhạy cảm.” Tôi đẩy chiếc điện thoại có ảnh chụp các biên lai chuyển tiền qua cho cô. “Mình từng chuyển nhiều khoản từ tài khoản tại chi nhánh cũ của cậu sang tài khoản nước ngoài này. Giờ mình cần biết… sau khi tiền vào tài khoản đó, nó có được chuyển đi tiếp đâu không?”

Mai cầm điện thoại, chau mày nhìn. “Cậu biết quy định của ngân hàng mà. Thông tin giao dịch khách hàng là bảo mật tuyệt đối. Mình không thể tự ý tra được.”

“Mình biết.” Tôi nói, giọng tôi khàn khàn. “Nhưng đây là vấn đề sống chết của mình. Họ đã lừa mình, Mai. Lừa trắng trợn. Mình mất nhà, mất tiền, mất mười năm trời. Giờ họ sống trong biệt thự, đi xe sang. Mình chỉ cần biết sự thật về dòng tiền thôi. Chỉ một manh mối nhỏ.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt cô, để cô thấy sự tuyệt vọng và quyết tâm đang trộn lẫn trong đó. Tôi kể ngắn gọn về đám cưới, về mẹ kế, về những bức ảnh thám tử. Không phô trương cảm xúc, chỉ nói sự thật khô khốc.

Mai im lặng một lúc lâu, ngón tay gõ gõ trên mặt bàn. Cuối cùng, cô thở dài. “Mình không hứa được gì. Và nếu làm, đây là lần duy nhất. Mình cũng có gia đình, có con nhỏ, không thể mất việc.”

“Mình hiểu. Mình chỉ cần một lần thôi.” Trái tim tôi thắt lại, nhưng không phải vì hồi hộp, mà vì một nỗi sợ mơ hồ về thứ sắp được phơi bày.

“Cho mình số tài khoản người nhận, và khoảng thời gian.” Mai lấy giấy bút ra. “Mình sẽ thử xem… lịch sử chuyển khoản nội bộ của tài khoản đó trong hệ thống. Chỉ xem thôi. Và không có gì chắc chắn.”

Tôi đưa cho cô thông tin. Mai ghi chép cẩn thận, rồi cất tờ giấy vào ví. “Đừng gọi điện, đừng nhắn tin hỏi. Khi nào có gì, mình sẽ liên lạc. Có thể vài ngày.”

Chúng tôi chia tay. Tôi bước đi trên phố, lòng nặng trĩu một sự chờ đợi khủng khiếp. Anh Tùng gọi điện báo cáo thêm: dì Hương có lịch đi làm đều đặn, nhưng thường xuyên ghé vào một ngân hàng khác, không phải ngân hàng trả lương, ở trung tâm quận. Một chi tiết nhỏ, nhưng nó đập vào mắt tôi.

Ba ngày im lặng. Đêm thứ ba, điện thoại tôi rung lên với cuộc gọi của Mai. Giọng cô nhỏ, vội vàng, và đầy lo lắng.

“Lin, mình tra được rồi. Mình chỉ nói một lần, cậu ghi nhớ lấy.” Cô hạ giọng xuống, như sợ ai nghe thấy. “Tất cả các khoản tiền cậu chuyển vào tài khoản của Thành… đều không nằm yên ở đó quá 24 giờ. Chúng được chuyển tiếp ngay trong ngày, hoặc sáng hôm sau, về một tài khoản khác tại Việt Nam.”

Không khí xung quanh tôi đặc quánh lại. “Tài khoản nào?”

Mai nói một dãy số. Rồi cô nói thêm, giọng đầy ái ngại và một chút kinh hãi: “Và tên chủ tài khoản đó… là Dương Thị Hương.”

Tên đầy đủ của dì Hương.

Điện thoại trong tay tôi như bỗng nóng rực. Tôi không thở nổi. Tất cả. Mọi đồng tiền tôi cặm cụi dành dụm, bán đi mái nhà duy nhất, tất cả đều chảy thẳng vào tài khoản của bà ta. Tôi chưa bao giờ thực sự nuôi Thành. Tôi chỉ là một cái máy rút tiền, một công cụ chuyển khoản vô tri.

“Còn một chi tiết nữa,” Mai nói nhanh, như muốn trút hết trách nhiệm. “Tài khoản của bà Hương đó không phải tài khoản lương. Nó là tài khoản VIP, số dư… rất lớn. Lớn hơn rất nhiều so với tổng số tiền cậu chuyển. Có nghĩa là còn có những nguồn khác nữa chảy vào đó. Mình chỉ biết vậy thôi. Lin, xin lỗi. Đừng liên lạc với mình về chuyện này nữa. Bảo trọng.”

Cô ấy cúp máy.

Tôi ngồi bất động trên giường, trong bóng tối của căn phòng trọ. Những con số, những dòng chảy tiền bạc, hiện lên trong đầu như một sơ đồ ma quái. Tôi -> Thành -> Hương. Một vòng tuần hoàn khép kín, và tôi là kẻ ngốc ở khâu đầu tiên.

Nhưng nguồn tiền lớn kia của dì Hương từ đâu ra? Bảo hiểm nhân thọ của bố mẹ tôi? Kế thừa? Hay một thứ gì đó đen tối hơn?

Điện thoại lại rung. Lần này là anh Tùng. Giọng anh ta không còn trầm tĩnh như trước, mà hơi gấp gáp.

“Cô Linh, có chuyện. Tôi bị phát hiện khi lắp thiết bị nghe trộm định vị tại khu biệt thự. Đối tượng nam Thành bắt quả tang, thu hết thiết bị. Hắn dọa sẽ kiện tôi xâm phạm đời tư và an ninh cá nhân, yêu cầu tôi phải tiết lộ ai thuê. Tôi không nói, nhưng… dịch vụ của tôi buộc phải dừng lại ngay. Và tôi khuyên cô nên cẩn thận. Họ không phải tay vừa đâu. Họ đã phát hiện ra mình bị theo dõi, và chắc chắn sẽ đoán được ai đứng sau.”

Trước khi tôi kịp nói gì, anh ta cúp máy.

Căn phòng trọ chật hẹp bỗng chốc trở nên ngột ngạt và nguy hiểm. Họ biết rồi. Họ biết tôi đang điều tra. Và họ đã hành động nhanh gọn, dứt khoát, đúng kiểu của những kẻ có tiền và có mưu mẹo.

Tôi nhìn xuống chiếc điện thoại cũ kỹ, nơi lưu những bức ảnh chụp biên lai và tin nhắn của Mai. Đây là tất cả những gì tôi có. Một sự thật kinh hoàng về dòng tiền, và một lời cảnh báo rằng kẻ địch đã cảnh giác.

Tôi cầm điện thoại lên, tay run run. Không phải vì sợ hãi. Mà vì một cơn phẫn nộ lạnh giá đang dâng lên, thiêu đốt mọi thứ. Họ tưởng cắt đứt được thám tử là xong ư? Họ tưởng tôi sẽ sợ mà lùi bước?

Tôi mở ứng dụng ghi chú, gõ vào dòng chữ đầu tiên của kế hoạch mới: “Gặp trực tiếp dì Hương. Đối chất.”

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng