[TEASER SEO]: Tôi mất việc, danh tiếng nát tan, bị cả thế giới gọi là kẻ điên. Luật sư khuyên bỏ cuộc. Nhưng tôi nhớ ra manh mối cuối cùng – một tài khoản email bí mật trong máy tính của Thành. Tôi sẽ đột nhập vào biệt thự của họ, dù đó là hành động phạm pháp. Đây là cơ hội cuối cùng để lật ngược thế cờ.
Luật sư Lâm gọi cho tôi ngay tối hôm đó, giọng ông trầm xuống vì lo lắng.
“Cháu về nhà chưa? Ông vừa xem tin tức,” ông thở dài qua điện thoại. “Tình hình rất xấu. Bọn họ đã phản công hoàn hảo.”
Tôi ngồi bệt trên sàn nhà, lưng dựa vào cánh cửa gỗ mỏng của phòng trọ, kể lại việc bị sa thải. Giọng tôi khô khốc, không còn gợn sóng.
“Cháu nên dừng lại,” luật sư Lâm nói sau một hồi im lặng. Ông nói chậm rãi, từng chữ như đập vào tâm trí tôi. “Bằng chứng pháp lý của chúng ta quá yếu. Những bản scan, những lời kể, thậm chí cả email metadata… tất cả đều có thể bị bác bỏ hoặc cho là làm giả trong một phiên tòa. Họ đã chuẩn bị quá kỹ, và giờ còn có lợi thế dư luận.”
“Dừng lại ư?” Tôi cười khẽ, một âm thanh khô khan vang lên trong căn phòng tối. “Dừng lại để làm gì, thưa ông? Để sống tiếp như một kẻ mất trí, một kẻ tống tiền bị cả xã hội khinh rẻ? Để họ tiếp tục sống trong biệt thự xây bằng tiền của bố mẹ tôi, bằng căn nhà của tôi?”
“Cháu sẽ tự hủy hoại mình,” giọng ông đầy ái ngại. “Hành động tiếp theo, nếu sai sót, họ sẽ không chỉ kiện cháu vu khống. Họ có thể đẩy cháu vào vòng lao lý thật sự.”
Tôi nhắm mắt lại. Khuôn mặt mẹ kế lạnh lùng khi thừa nhận mọi chuyện, ánh mắt đắc thắng của Thành khi dọa kiện tôi… tất cả quay cuồng. Rồi một ký ức chợt lóe lên, rõ rệt đến kinh ngạc.
Hai năm trước, khi Thành còn ở nước ngoài, chúng tôi video call. Anh ta khoe về một dự án nghiên cứu quan trọng, rồi bảo: “Anh lưu tất cả tài liệu và email trao đổi với giáo sư vào một tài khoản riêng, đồng bộ trên máy tính cá nhân. Làm ở máy trường dễ bị mất, phòng trường hợp sau này cần.”
Lúc đó, tôi chỉ nghĩ anh cẩn thận. Giờ, chi tiết ấy bỗng sáng rực lên như ngọn đèn duy nhất trong bóng tối.
“Máy tính cá nhân của hắn,” tôi thì thầm, mắt mở ra, nhìn chằm chằm vào bóng tối trước mặt. “Hắn giữ mọi thứ ở đó. Email gốc, kế hoạch, có thể cả những bằng chứng khác… Tất cả phải ở trong máy tính của hắn.”
“Cháu định làm gì?” Luật sư Lâm hỏi, giọng đầy cảnh giác.
“Họ có một bữa tiệc,” tôi nói, giọng trở nên bằng phẳng một cách kỳ lạ. Tôi nhớ lại thông báo trên trang cá nhân của mẹ kế mà tôi vẫn lén theo dõi bằng một tài khoản ẩn. “Cuối tuần này, tại biệt thự của bà ta. Mừng kỷ niệm một năm thành lập công ty con nào đó. Sẽ đông người, ồn ào.”
“Linh, cháu không được làm điều gì liều lĩnh,” ông gần như hét lên. “Đột nhập vào nhà riêng là phạm pháp! Bằng chứng lấy được theo cách đó sẽ không được tòa án chấp nhận, thậm chí còn khiến cháu thành tội phạm!”
“Cháu biết,” tôi cắt ngang, giọng lạnh đến mức chính tôi cũng giật mình. “Nhưng cháu không còn cần tòa án nữa, thưa ông. Cháu cần sự thật. Và cháu cần thứ gì đó đủ mạnh để phá tan câu chuyện hoàn hảo mà họ đã dựng lên. Nếu có email gốc từ sáu năm trước, có kế hoạch chi tiết… dư luận sẽ tự hiểu. Họ không thể bịt miệng tất cả.”
“Đây là tự sát mà thôi,” ông nói, giọng đầy bất lực.
“Có lẽ vậy,” tôi thừa nhận. “Nhưng sống như thế này cũng không khác gì chết rồi.”
Chúng tôi tắt máy. Lời cảnh báo của ông vẫn văng vẳng bên tai, nhưng ý chí trong tôi đã đóng băng thành một khối sắt lạnh lẽo. Tôi không còn sợ hãi. Tôi chỉ còn một mục đích.
Hai ngày sau, tôi bắt đầu chuẩn bị. Tôi dùng số tiền cuối cùng từ trợ cấp thôi việc để mua một bộ quần áo màu tối, đơn giản, dễ hòa vào đám đông. Một đôi giày thể thao êm ái. Tôi nghiên cứu kỹ hình ảnh biệt thự mẹ kế đăng trên mạng, xác định vị trí các lối vào, khu vực để xe, và nhất là căn phòng làm việc trên tầng hai – nơi có cửa sổ lớn nhìn ra vườn sau, thường thấy trong các bức ảnh.
Tôi cũng lập một email mới, thiết lập chế độ tự động chuyển tiếp mọi thứ từ điện thoại. Nếu tôi chụp được ảnh màn hình, chúng sẽ được gửi ngay đến hòm thư đó. Tôi nhập địa chỉ email dự phòng của luật sư Lâm vào dòng CC, dù không báo trước với ông. Đây là con bài an toàn duy nhất.
Đêm diễn ra bữa tiệc, trời âm u, không trăng. Tôi đứng từ xa, nép trong bóng tối của một ngôi nhà đối diện. Biệt thự của mẹ kế sáng rực, âm nhạc xập xình vọng ra, tiếng cười nói ồn ào. Xe hơi đắt tiền nối đuôi nhau vào khuôn viên. Tôi thấy bóng dáng mẹ kế trong chiếc váy dạ hội lộng lẫy, đứng đón khách ở cửa. Thành mặc vest sang trọng, tay ôm lưng bà, nở nụ cười rạng rỡ.
Dạ dày tôi thắt lại. Nhưng tôi hít một hơi thật sâu, mùi ẩm ướt của đêm và hương hoa lài từ đâu đó bay tới lọt vào mũi. Tôi bước ra khỏi bóng tối, đi thẳng về phía cổng phụ – một lối nhỏ dẫn vào khu vườn sau, nơi nhân viên phục vụ ra vào. Tôi đã quan sát thấy từ trước.
Một người phục vụ trẻ đang mang khay đồ uống đi ra. Tôi bước nhanh đến, giả vờ hơi loạng choạng.
“Xin lỗi, nhà vệ sinh ở đâu vậy?” Tôi hỏi, cố tạo giọng hơi say. “Tôi đi lòng vòng mãi.”
Anh ta chỉ tay về phía một góc vườn, nơi có một căn nhà nhỏ. “Ở đằng kia, chị đi theo lối này.”
“Cảm ơn em,” tôi nói, và trong khi anh ta quay lưng bước đi, tôi lẻn qua cánh cổng sắt nhỏ đã được mở hé để nhân viên di chuyển. Tim tôi đập nhanh hơn, nhưng tay chân vẫn lạnh. Tôi không nghĩ gì nữa. Chỉ hành động.
Tôi len lỏi qua những bụi cây được cắt tỉa cẩn thận, bám theo bức tường của biệt thự. Tiếng nhạc và tiếng người ồn ào hơn, che lấp tiếng bước chân tôi. Cửa sổ phòng làm việc tầng hai tối đen, khác hẳn với những phòng khác sáng đèn. Có lẽ không ai ở đó.
Tôi tìm thấy cây thường xuân leo dọc bức tường phía sau, gần một ống nước bằng kim loại. Nó có vẻ chắc chắn. Tôi không phải là người leo trèo, nhưng sự tuyệt vọng đã cho tôi một sức mạnh kỳ lạ. Tôi nắm lấy ống nước, đặt chân lên những mấu gỗ của giàn cây, và bắt đầu kéo người lên. Tay tôi rát bỏng, hơi thở dồn dập. Một lần suýt trượt, tim tôi như nhảy khỏi lồng ngực. Nhưng cuối cùng, tay tôi cũng với tới bệ cửa sổ tầng hai.
Cửa sổ phòng làm việc khóa. Tôi thử đẩy, không được. Mồ hôi lạnh toát ra. Rồi tôi nhìn xuống khung cửa – có một khe hở nhỏ ở phía trên, nơi lắp máy lạnh âm trần. Tôi rút từ trong túi ra một cái thẻ nhựa cứng đã chuẩn bị sẵn, luồn vào khe hở, cố gắng đẩy cái chốt cửa sổ lên. Một tiếng “cạch” nhỏ vang lên.
Cửa sổ mở.
Tôi trèo vào trong, rơi xuống sàn nhà một cách êm ái đáng ngạc nhiên. Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ đèn đường bên ngoài lọt qua cửa sổ. Tôi nhìn thấy bóng dáng chiếc bàn làm việc lớn bằng gỗ, và trên đó, một chiếc máy tính để bàn màn hình cong.
Đây là nơi rồi.
Tôi bước đến, ngồi xuống chiếc ghế xoay da đắt tiền. Máy tính đang ở chế độ sleep. Tôi chạm vào chuột, màn hình sáng lên, hiện ra màn hình khóa yêu cầu mật khẩu.
Tôi thử ngày sinh của mẹ kế – 15/08/1978. Màn hình lắc lư, báo sai.
Tôi thử ngày sinh của Thành – 22/11/1990. Sai.
Tim tôi bắt đầu đập thình thịch thật sự bây giờ, tiếng đập ồn ã trong lồng ngực. Thời gian không còn nhiều. Tôi nhắm mắt lại, cố gắng nhớ. Lá thư tình tôi tìm thấy trong đống đồ cũ của Thành hồi còn yêu nhau… ngày họ gặp nhau lần đầu theo lời kể của anh ta. Anh ta từng nói với tôi, trong một lần say rượu, về một ngày đặc biệt.
“Một ngày tháng Ba,” tôi lẩm bẩm. “Một ngày tháng Ba mưa…”
Tôi gõ: 12/03/2016.
Màn hình khóa biến mất. Màn hình desktop hiện ra.
Tôi thở phào một hơi nông, ngực căng lên rồi xẹp xuống. Tay tôi run run, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Tôi mở File Explorer, tìm kiếm nhanh. Rồi tôi thấy một folder tên “Kế hoạch”. Trái tim tôi như ngừng đập.
Tôi nhấp đúp.
Bên trong là một loạt file PDF, Word, và cả file ảnh. Tôi mở file đầu tiên – một bản scan hợp đồng mua bán nhà. Căn nhà của tôi. Người mua: Công ty TNHH Địa Ốc Mai Hoa. Tôi lướt xuống dưới, chữ ký của người đại diện… một cái tên giám đốc lạ hoắc. Nhưng tôi biết, qua những lần điều tra trước, công ty con này thuộc sở hữu của mẹ kế. Giá mua: một con số rẻ mạt, chỉ bằng một nửa giá trị thị trường lúc đó. Ngày ký: hai tuần sau khi tôi ký giấy bán nhà trong tuyệt vọng.
Tôi dùng điện thoại, chụp lia lịch từng trang.
File tiếp theo: một bản kế hoạch chi tiết, tiêu đề “Dự án Chim Di”. Nội dung khiến máu trong người tôi đông lại. Đó là một timeline, ghi rõ từng bước: “Thuyết phục Linh bán nhà (Q3/2017)”, “Thiết lập kênh chuyển tiền qua tài khoản Linh (Q4/2017)”, “Đảm bảo Linh không nghi ngờ trong suốt quá trình chuyển tiền (2018-2022)”, “Kế hoạch sau khi Thành tốt nghiệp: Công khai quan hệ, hôn lễ (2023)”. Có cả một mục ghi chú: “Linh dễ tin, tình cảm. Sử dụng áp lực tâm lý và cảm giác tội lỗi nếu cần.”
Tay tôi run đến nỗi phải đặt điện thoại xuống bàn một lúc để lấy lại thăng bằng. Tôi hít sâu, mùi bụi khô và mùi gỗ từ chiếc bàn xộc vào mũi. Rồi tôi tiếp tục.
Folder con tên “Email”. Tôi mở ra. Hàng chục email được sắp xếp theo năm. Tôi mở email đầu tiên, ngày 10/06/2016.
Người gửi: Thành.
Người nhận: email riêng của mẹ kế.
Tiêu đề: Kế hoạch cho tương lai.
Nội dung: “Em đã suy nghĩ kỹ về đề nghị của chị. Việc này rất rủi ro, nhưng nếu thành công, cả hai chúng ta sẽ có một tương lai vững chắc. Linh hoàn toàn tin tưởng em. Căn nhà của nó là tài sản lớn nhất. Em nghĩ chúng ta nên bắt đầu từ việc thuyết phục nó cho em đi du học…”
Tôi lướt xuống dưới, mở một email khác, tháng 3/2017.
Người gửi: Mẹ kế.
Người nhận: Thành.
Nội dung: “Chị đã thiết lập xong công ty con. Khi nào Linh bán nhà, công ty chị sẽ mua lại với giá thấp. Số tiền chênh lệch sẽ là lợi nhuận đầu tiên của chúng ta. Nhớ thuyết phục nó rằng đây là cơ hội duy nhất, rằng em cần tiền gấp.”
Từng dòng, từng chữ, như những lưỡi dao cứa sâu vào tâm trí tôi. Nhưng giờ đây, nó không còn gây đau đớn nữa. Nó chỉ khiến sự lạnh lẽo trong tôi thêm sâu sắc. Tôi chụp ảnh màn hình liên tục, điện thoại báo đầy bộ nhớ, nhưng tôi vẫn tiếp tục. Tôi phải lấy hết.
Rồi tôi thấy một file PDF tên “Bảo hiểm nhân thọ”. Tôi mở ra. Đó là đơn yêu cầu rút tiền bảo hiểm của bố mẹ tôi, với chữ ký của tôi – một bản giả mạo tinh vi hơn bản tôi có. Nhưng quan trọng hơn, ở phần ghi chú nội bộ của công ty bảo hiểm, có một dòng: “Xác nhận đã chuyển khoản theo yêu cầu của bà Hương (mẹ kế) vào tài khoản số **** tại Ngân hàng Phương Đông. Chữ ký người thụ hưởng (Linh) đã được đối chiếu và chấp thuận.” Có cả chữ ký của một nhân viên tên K.
Đây là bằng chứng trực tiếp cho thấy mẹ kế đã thao túng việc rút tiền.
Tôi đang chụp bức ảnh cuối cùng thì một âm thanh vang lên.
Tiếng bước chân.
Nặng nề, chậm rãi, trên cầu thang gỗ.
Chúng đang tiến lên tầng hai.