[TEASER SEO]: Tôi đối mặt với mẹ kế và bạn trai phản bội trong phòng làm việc, bằng chứng chụp được trong tay. Nhưng thương lượng vừa bắt đầu, một tiếng động lạ phát ra từ chiếc máy tính.
Tôi giơ cao điện thoại, ngón tay cái lơ lửng phía trên nút gửi email dự phòng. Màn hình vẫn sáng, hiển thị những bức ảnh chụp màn hình email trao đổi từ sáu năm trước.
“Đánh tôi, mọi thứ sẽ lên mạng ngay.”
Thành dừng bước, hai tay giơ nửa chừng như bị đóng băng. Hắn nhìn tôi, rồi nhìn về phía mẹ kế đang đứng chắn ở cửa. Không khí trong phòng đặc quánh lại, chỉ còn tiếng nhạc xa xăm từ bữa tiệc dưới lầu vọng lên.
“Mẹ…” Thành thốt ra một tiếng, giọng đứt quãng.
Mẹ kế không trả lời hắn. Bà bước vào phòng, từng bước chậm rãi, đôi mắt không rời khỏi khuôn mặt tôi. Ánh đèn pha lê chiếu xuống khiến đôi mắt bà lấp lánh một thứ ánh sáng lạnh lẽo, như băng. Bà dừng lại cạnh Thành, không hề nhìn hắn.
“Cháu muốn gì?” Bà hỏi, giọng bình thản như đang hỏi giá một món đồ.
Tôi hít một hơi. Không khí có mùi gỗ sồi và mùi nước hoa đắt tiền của bà, thứ mùi từng quen thuộc giờ khiến cổ họng tôi nghẹn lại.
“Tôi muốn các người trả lại giá trị ngôi nhà. Tính theo giá thị trường hiện tại, cộng lãi suất ngân hàng từ ngày tôi bán đến nay.” Tôi nói, cố giữ cho giọng không run. “Và một buổi họp báo công khai. Các người phải thừa nhận đã lợi dụng tôi, đã lừa tôi bán nhà, và đã dùng tôi làm công cụ chuyển tiền. Phải xin lỗi.”
Mẹ kế nhíu mày nhẹ, một biểu cảm khó nhận ra. “Chỉ thế thôi?”
“Chỉ thế thôi.” Tôi lặp lại. “Tôi không đòi thêm tiền. Tôi không đòi các người phải vào tù. Tôi chỉ muốn lấy lại những gì thuộc về tôi, và một lời xin lỗi công khai.”
Bà im lặng vài giây. Tiếng đồng hồ lớn treo trên tường tích tắc đều đặn, mỗi nhịp như đập vào thái dương tôi.
Rồi bà gật đầu.
Một cái gật đầu nhẹ, chậm rãi.
“Được.” Bà nói. “Tôi đồng ý.”
Thành quay sang nhìn bà, mắt mở to. “Hương! Nhưng…”
“Im đi.” Bà vẫn không rời mắt khỏi tôi. “Cháu Linh, cháu lớn thật rồi. Biết đe dọa, biết thương lượng. Tốt.”
Lời khen ngợi đó nghe như một cái tát.
“Nhưng cháu nghĩ, với những bằng chứng chụp lén đó, cháu có thể thắng được à?” Bà nhẹ nhàng lắc đầu. “Tòa án cần bản gốc. Cần giám định. Những bức ảnh mờ nhòe trên điện thoại, có thể nói là photoshop. Email? Có thể nói là cháu tự viết rồi hack vào máy Thành. Cháu nghĩ các cơ quan sẽ tin ai? Một cô gái thất tình, từng có tiền sử trầm cảm, hay một doanh nhân thành đạt và một nhà giáo dục có uy tín?”
Bà nói chậm rãi, từng câu như những mũi kim đâm nhẹ nhưng sâu.
“Vậy tại sao bà đồng ý?” Tôi hỏi, cảm giác bất an len lỏi.
“Vì tôi không thích phiền phức.” Bà mỉm cười, một nụ cười không chạm đến mắt. “Một vụ scandal dù nhỏ cũng ảnh hưởng đến hình ảnh, đến các mối quan hệ làm ăn của tôi. Ba tỷ, với tôi, không phải là số tiền quá lớn để đổi lấy sự yên ổn. Và một buổi họp báo… chúng ta có thể sắp xếp để nó diễn ra theo cách có kiểm soát.”
Bà nhìn Thành. “Soạn một bản thỏa thuận dàn xếp. Ghi rõ điều khoản: Bên A – Linh, cam kết không tiết lộ, phát tán bất kỳ thông tin, hình ảnh, tài liệu nào liên quan đến Bên B – chúng ta, sau khi nhận đủ số tiền bồi thường và sau buổi họp báo. Vi phạm, sẽ bồi thường gấp mười lần.”
Rồi bà quay sang tôi. “Cháu có một tuần để suy nghĩ. Mang luật sư của cháu đến kiểm tra hợp đồng cũng được. Nếu đồng ý, chúng ta ký kết, chuyển tiền, và tổ chức họp báo. Mọi chuyện kết thúc êm đẹp.”
Bà đứng dậy, đi về phía tôi. Bà dừng lại cách tôi nửa bước, mùi nước hoa hắc nồng của bà bao vây lấy tôi. “Bây giờ, cháu có thể về. Và nhớ, đừng làm điều gì ngu ngốc trước khi chúng ta có thỏa thuận chính thức. Bởi vì…” Bà cúi xuống, thì thầm vào tai tôi, giọng nhỏ nhưng rõ mồn một. “Nếu cháu đăng bất cứ thứ gì, tôi sẽ không chỉ kiện cháu. Tôi sẽ đảm bảo không một công ty luật nào dám nhận vụ kiện ngược lại của cháu. Và người quen của cháu ở ngân hàng… cô ta sẽ mất việc ngay lập tức vì tội tiết lộ thông tin khách hàng. Cháu hiểu chứ?”
Tôi cứng người. Bà đã biết. Biết cả về Hương ở ngân hàng.
Bà lui lại, nụ cười vẫn nở trên môi. “Thành, đưa cô ấy ra cổng sau. Để khách khứa dưới kia thấy thì phiền.”
Thành gật đầu, mặt vẫn còn tái. Hắn ra hiệu cho tôi đi theo.
Tôi bước đi, chân như đeo chì. Khi đi ngang qua bà, tôi nghe thấy bà nói nhỏ, chỉ đủ cho tôi nghe: “Cháu giỏi lắm. Nhưng chơi với lửa, dễ cháy tay lắm.”
Tôi không quay lại. Tôi đi theo Thành xuống cầu thang phụ, qua một hành lang hẹp, rồi ra một cánh cổng nhỏ phía sau vườn. Không khí lạnh buốt của đêm ùa vào, làm tôi tỉnh táo hơn một chút.
Thành đóng sầm cánh cổng sau lưng tôi, không một lời tạm biệt.
Tôi đứng trong bóng tối, tay vẫn nắm chặt chiếc điện thoại và ổ cứng nhỏ. Trong túi, những bằng chứng tôi vừa thu thập được nặng trĩu. Nhưng lời cảnh báo của mẹ kế, cùng với ánh mắt tính toán lạnh lùng của bà, khiến một câu hỏi lớn dội vào đầu tôi.
Đây thực sự là một lối thoát, hay chỉ là một cái bẫy được ngụy trang tinh vi hơn?
Tôi rút điện thoại ra, ngón tay run run mở ứng dụng email. Tôi đã thiết lập gửi tự động những bức ảnh về một hòm thư dự phòng tạo từ năm ngoái, nhưng tôi chưa nhấn gửi. Lời đe dọa vừa rồi chỉ là trò bịp. Một trò bịp may mắn.
Nhưng tại sao bà ấy lại dễ dàng đồng ý đến vậy?
Tôi nhìn lại cánh cổng biệt thự khép chặt. Ánh đèn vàng từ các cửa sổ chiếu ra vườn, in bóng những cành cây khẳng khiu lên mặt đất. Tiếng nhạc và tiếng cười nói vẫn rộn ràng. Họ đang ăn mừng. Còn tôi, đứng đây trong bóng tối, với một thỏa thuận mơ hồ và một lời đe dọa ngầm.
Tôi quay lưng đi, bước từng bước nặng nề trên con đường vắng. Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh từ mặt hồ gần đó. Tôi siết chặt chiếc áo khoác mỏng, nhưng cơn lạnh từ bên trong vẫn cứ bò ra từng chút.
Về đến căn phòng trọ chật hẹp, tôi khóa cửa cẩn thận, rồi ngồi bệt xuống sàn. Tôi lấy ra chiếc ổ cứng nhỏ, cắm vào laptop. Những bức ảnh chụp màn hình hiện lên, rõ nét từng chữ. Tôi lật từng tấm ảnh, đọc lại những dòng email trao đổi giữa họ.
“Kế hoạch đang tiến triển tốt. Thằng bé đã thuyết phục được con Linh bán nhà. Nó tin rằng số tiền đó sẽ dùng cho học phí của nó.”
“Tốt. Nhớ đảm bảo mọi chuyển khoản đều qua tài khoản của con bé, rồi chuyển tiếp về đây. Để lại dấu vết.”
“Em hiểu. Nhưng… liệu sau này nó có phát hiện không?”
“Cứ để nó phát hiện. Đến lúc đó, mọi chuyện đã xong rồi. Và nó chỉ là một cô gái nhỏ, không có tiền, không có chỗ dựa. Nó sẽ làm được gì?”
Tôi nhắm mắt lại, hai bàn tay siết chặt đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Hơi thở tôi gấp gáp, như có ai đó đang bóp nghẹt lồng ngực.
Họ đã tính toán tất cả. Từng bước một.
Tôi mở mắt, nhìn xuống chiếc laptop. Một ý nghĩ lóe lên. Tôi mở phần mềm xem thuộc tính file ảnh, tìm đến mục metadata. Ngày giờ chụp, loại máy ảnh… và một thông tin khác.
“Máy chụp: iPhone 13 Pro. Tọa độ:…”
Tọa độ. Những bức ảnh này được chụp tại địa điểm cụ thể. Trong phòng làm việc tại biệt thự đó. Metadata không thể giả mạo dễ dàng, trừ khi có chỉnh sửa chuyên sâu.
Nhưng liệu nó có đủ sức nặng?
Điện thoại tôi rung lên, một cuộc gọi từ số lạ. Tôi giật mình, nhìn màn hình một lúc rồi bấm nghe.
“Chào cô Linh.” Một giọng nữ lạ, trầm và đều đều. “Tôi là trợ lý của luật sư Lâm. Thầy Lâm nhờ tôi chuyển lời. Thầy nói cô đừng vội làm bất cứ điều gì. Đừng ký bất cứ thứ gì. Sáng mai, mười giờ, mời cô đến văn phòng của thầy. Thầy đã tìm thấy một vài thứ.”
“Thứ gì?” Tôi hỏi, giọng khàn đặc.
“Thầy không nói rõ qua điện thoại. Chỉ nói đó là thứ có thể thay đổi cục diện. Và… thầy dặn cô cẩn thận. Có người đang theo dõi cô.”
Đường dây bị cắt.
Tôi ngồi bất động, điện thoại vẫn áp vào tai. Tiếng tút tút dài vang lên trong căn phòng yên tĩnh.
Có người đang theo dõi tôi.
Tôi đứng dậy, lê bước đến cửa sổ nhỏ, kéo nhẹ tấm rèm. Con phố bên dưới vắng lặng, chỉ có vài chiếc xe máy đậu dưới ánh đèn đường. Nhưng ở góc khuất đối diện, một bóng đen thoắt ẩn sau thân cây.
Tôi buông tấm rèm xuống, lưng tựa vào tường lạnh ngắt.
Một tuần để suy nghĩ. Một tuần trước khi họ đưa ra bản hợp đồng. Và trong một tuần đó, tôi phải tìm ra sự thật về thứ luật sư Lâm đang giấu. Về cái bẫy thực sự trong lời đề nghị dàn xếp kia.
Và về người đang đứng trong bóng tối ngoài kia.
Tôi cúi xuống, tắt đèn, ngồi trong bóng tối hoàn toàn. Chỉ có ánh sáng xanh nhạt từ màn hình laptop chiếu lên khuôn mặt tôi. Những dòng chữ trong các email vẫn ở đó, nhắc nhở tôi về mười năm ngu ngốc, về ngôi nhà đã mất, về lòng tin bị nghiền nát.
Nhưng lần này, tôi sẽ không chạy trốn. Tôi sẽ không ký bất cứ thứ gì.
Bởi vì trong ánh mắt lấp lánh lạnh lẽo của mẹ kế lúc nãy, tôi đã nhìn thấy một điều. Sự đồng ý của bà không phải là đầu hàng. Đó là một nước đi khác. Và tôi, dù đã lấy được bằng chứng, vẫn chỉ đang đứng ở vạch xuất phát của một ván cờ mới.
Một ván cờ mà tôi buộc phải thắng.