Chương 9: Phỏng vấn và cú đánh ngược bất ngờ

[TEASER SEO]: Bài phỏng vấn của tôi gây bão mạng chỉ trong vài giờ, nhưng rồi bị gỡ xuống không thương tiếc. Mẹ kế và bạn trai cũ tổ chức họp báo, phát tán bằng chứng giả mạo khiến tôi thành kẻ tâm thần đòi tống tiền. Dư luận quay lưng, công ty sa thải tôi. Tôi đứng giữa cơn bão, hoàn toàn cô độc. Bài báo được đăng lúc 9 giờ sáng thứ Ba, trên một trang báo mạng chuyên về điều tra xã hội mà anh Đức có mối quan hệ. Tiêu đề không giật gân, chỉ đơn giản: “Mười năm, một ngôi nhà, và những câu hỏi về lòng tin”. Tôi đọc lại toàn bộ bài viết trên màn hình điện thoại trong căn phòng trọ, từng chữ như đang cháy. Anh Đức viết khách quan, chỉ kể lại câu chuyện của tôi với những dữ kiện tôi cung cấp: việc bán nhà, các lần chuyển tiền học phí, sự trùng hợp về tài khoản ngân hàng, những nghi vấn về hợp đồng bảo hiểm và mô hình hành vi từ các vụ việc cũ. Không buộc tội trực tiếp. Chỉ đặt câu hỏi. Tôi nhấn nút chia sẻ lên trang cá nhân, dòng trạng thái duy nhất: “Đây là câu chuyện của tôi.” Rồi tôi tắt điện thoại, đi rửa mặt. Tôi không muốn nhìn thấy những bình luận đầu tiên. Khi bật máy lại ba tiếng sau, màn hình chao đảo vì hàng trăm thông báo. Bài viết đã được chia sẻ hàng ngàn lần. Tin nhắn từ những số lạ, một số an ủi, số khác chất vấn. Hashtag #MườiNămMộtNgôiNhà đang leo top. Tôi lướt qua những dòng bình luận, lòng bàn tay ẩm ướt. Có người gọi tôi là nạn nhân đáng thương, có người đòi công lý. Cũng có những bình luận mơ hồ: “Một phía, nghe thế nào cũng được”, “Thiếu bằng chứng cứng thì chỉ là drama thôi”. Rồi điện thoại tôi đổ chuông. Là anh Đức. “Bài đang viral rất mạnh,” giọng anh căng thẳng. “Nhưng tôi vừa nhận cuộc gọi từ tổng biên tập. Có áp lực.” “Áp lực nào?” tôi hỏi, giọng khàn đặc. “Cấp trên. Họ đe dọa thu hồi giấy phép nếu không gỡ bài. Lý do: thông tin chưa được kiểm chứng, có thể gây ảnh hưởng đến an ninh trật tự.” Anh Đức thở dài. “Tôi đang cố tranh luận, nhưng e là không được. Chúng ta chỉ còn vài phút.” “Vài phút thôi sao?” “Có khi còn ít hơn. Cháu lưu lại mọi thứ đi. Chụp ảnh màn hình. Nó sắp biến mất rồi.” Chúng tôi cúp máy. Tôi vội mở lại trang báo. Làm mới. Bài viết vẫn còn. Làm mới lần nữa. Một dòng chữ đỏ hiện lên: “Bài viết tạm thời không khả dụng.” Tôi nhấn F5 điên cuồng. Trang web báo lỗi 404. Chính xác ba giờ bốn mươi hai phút kể từ khi đăng. Không khí trong phòng trọ đặc quánh lại. Tôi ngồi bệt xuống sàn, lưng tựa vào tường lạnh ngắt. Họ đã dập tắt nó. Nhanh, gọn, lạnh lùng. Như anh Đức đã dự đoán. Nhưng internet có trí nhớ riêng. Các trang mạng xã hội vẫn reo lên từng hồi vì những bài chia sẻ từ bản lưu, từ ảnh chụp màn hình. Hashtag vẫn sống. Tôi nghĩ, ít nhất tiếng nói của tôi đã được nghe thấy. Đó là một niềm an ủi mong manh. Niềm an ủi đó tan vỡ chỉ hai giờ sau, khi một thông báo livestream từ tài khoản cá nhân của Thành – bạn trai cũ của tôi – xuất hiện. Tiêu đề: “Làm rõ sự thật và bảo vệ danh dự”. Tôi nhấn vào. Hình ảnh rõ nét. Đó là một phòng họp báo chuyên nghiệp. Thành ngồi đó, vẻ mặt đau khổ nhưng kiên quyết, mặc bộ vest chỉn chu. Bên cạnh hắn là mẹ kế tôi, dáng vẻ trang nghiêm, mắt đỏ hoe như vừa khóc. Phía sau là một tấm bảng lớn trình chiếu. Thành bắt đầu nói, giọng trầm ấm và đầy vẻ chịu đựng. “Tôi và mẹ tôi – cũng là mẹ của Linh – buộc lòng phải lên tiếng hôm nay, để làm rõ những thông tin sai lệch đang gây tổn thương nghiêm trọng cho gia đình chúng tôi.” Hắn nhấn một nút. Trên màn hình hiện ra một tờ giấy có logo một phòng khám tâm lý. “Đây là kết luận của bác sĩ chuyên khoa từ ba năm trước. Linh đã được chẩn đoán rối loạn trầm cảm nặng và có dấu hiệu hoang tưởng, sau cú sốc mất bố mẹ. Chúng tôi đã cố gắng hỗ trợ chữa trị cho em ấy trong suốt thời gian qua.” Camera quay cận cảnh mẹ kế tôi. Bà lau khóe mắt bằng chiếc khăn tay trắng. “Tôi thương Linh như con đẻ. Thấy con bé khổ sở vì bệnh, tôi chỉ biết cố gắng chăm sóc. Việc con bé bán nhà để giúp Thành đi học, tôi hoàn toàn ủng hộ và tự hào về tấm lòng của nó. Số tiền đó, tôi thậm chí còn bổ sung thêm để đảm bảo cuộc sống cho Thành. Không ngờ giờ đây, nó lại hiểu lầm và quay ra hại chính những người thương yêu nó nhất.” Rồi Thành chuyển slide. Lần này là một loạt email. “Đây là những email đe dọa và yêu cầu tống tiền mà chúng tôi nhận được từ địa chỉ của Linh trong vòng sáu tháng qua.” Hắn đọc to một vài dòng: “ ‘Nếu không chuyển cho tôi 2 tỷ, tôi sẽ kể cho tất cả mọi người biết các người là kẻ lừa đảo.’ Hay: ‘Mẹ kế ác độc, mày cướp hết của tao, tao sẽ khiến mày trả giá.’ ” Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, hàm răng cắn chặt đến mức đau nhức. Những email đó. Font chữ, cách dùng từ, thậm chí cả lỗi chính tả mà tôi hay mắc – chúng giống y hệt phong cách của tôi. Nhưng tôi chưa từng viết những thứ đó. Chúng được làm giả. Một cách tinh vi. “Chúng tôi đã nhịn, vì thương Linh đang bệnh,” Thành nói, giọng nghẹn lại. “Nhưng việc lan truyền bài báo vừa rồi với những thông tin bịa đặt, xúc phạm danh dự mẹ con tôi, đã vượt quá giới hạn. Chúng tôi buộc phải dùng đến pháp luật để bảo vệ mình. Luật sư của chúng tôi đang chuẩn bị hồ sơ kiện tác giả bài báo và những người phát tán thông tin sai sự thật.” Buổi họp báo kết thúc với hình ảnh mẹ kế tôi ôm lấy Thành, hai người trông thật tội nghiệp và đoàn kết. Livestream tắt. Cơn bão dư luận lập tức đổi chiều. Những thông báo trên trang cá nhân tôi giờ chuyển thành một dòng dài những lời lẽ hung hãn. “Đồ điên! Bệnh hoạn!” “Bị tâm thần rồi đi vu khống người ta.” “Xem mặt là biết có vấn đề rồi, mắt trống rỗng.” “Không có bằng chứng gì mà dám tung tin, đúng là rối loạn nhân cách.” Hashtag #LinhRốiLoạnTâmLý thay thế #MườiNămMộtNgôiNhà. Điện thoại tôi lại đổ chuông. Lần này là số của quản lý trực tiếp. “Linh, em lên phòng họp của ban giám đốc ngay,” giọng chị lạnh băng, không một lời chào hỏi. Tôi biết điều gì sắp xảy ra. Tôi vẫn mặc bộ đồ ở nhà, nhưng không còn thời gian để thay. Tôi bước xuống phố, băng qua những ánh mắt tò mò của người qua đường – hay đó chỉ là ảo giác của tôi? Mọi người đang nhìn tôi, chỉ trỏ? Tôi cúi gằm mặt, bước nhanh. Trong phòng họp, giám đốc nhân sự và trưởng phòng tôi ngồi phía bàn kia, khuôn mặt nghiêm nghị. “Công ty chúng tôi luôn đề cao hình ảnh và văn hóa doanh nghiệp,” giám đốc nhân sự nói, không nhìn thẳng vào mắt tôi. “Những sự việc cá nhân của em trong thời gian gần đây, đặc biệt là vụ việc gây xôn xao trên mạng xã hội, đã ảnh hưởng không nhỏ đến uy tín và môi trường làm việc chung.” Trưởng phòng tôi, người trước giờ vẫn tỏ ra thân thiện, giờ nhìn xuống tài liệu trên tay. “Linh, hiệu suất công việc của em thời gian qua cũng có dấu hiệu sa sút. Chúng tôi đã cân nhắc kỹ.” Họ đưa cho tôi một phong bì trắng. Bên trong là quyết định chấm dứt hợp đồng lao động. Lý do: “Vi phạm quy định về bảo mật thông tin và gây ảnh hưởng xấu đến hình ảnh công ty.” “Em có quyền khiếu nại,” giám đốc nhân sự nói thêm, giọng không chút cảm xúc. “Nhưng đây là quyết định cuối cùng từ ban lãnh đạo. Hãy dọn dẹp bàn làm việc và bàn giao trong ngày hôm nay. Lương tháng này và trợ cấp thôi việc sẽ được chuyển vào tài khoản của em.” Tôi cầm tờ giấy, những dòng chữ nhòe đi. Tôi không khóc. Có lẽ tôi đã hết nước mắt rồi. Tôi chỉ gật đầu, đứng dậy, và rời khỏi phòng mà không nói một lời. Bàn làm việc của tôi trống trơn, vì chẳng có nhiều đồ cá nhân. Tôi bỏ vài cây bút, quyển sổ tay vào túi. Đồng nghiệp ngồi xung quanh im lặng, có người cố tình dán mắt vào màn hình máy tính, có người đứng dậy đi ra ngoài. Không một lời tạm biệt. Tôi bước ra khỏi tòa nhà văn phòng lúc xế chiều. Ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuống mặt đường, chói chang đến mức đau mắt. Tôi đứng giữa dòng người hối hả, tay cầm phong bì trắng, cảm thấy mình nhỏ bé và vô hình. Tôi đã mất việc. Danh tiếng của tôi đã nát tan. Tôi là kẻ thua cuộc trong mắt tất cả mọi người. Về đến phòng trọ, tôi khóa cửa, trượt người xuống sàn. Sự im lặng bao trùm, nặng nề và đáng sợ. Tôi nhìn vào màn hình điện thoại tắt đen, thấy bóng mình mờ ảo phản chiếu trong đó – một khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng. Kẻ mà cả thế giới giờ đây tin rằng bị điên, bị hoang tưởng, và đang cố tống tiền người thân. Họ không chỉ đánh tôi. Họ đã biến tôi thành thứ mà chính tôi cũng phải ghê sợ.

Home Trước Sau
Danh sách chương
Cài đặt Đọc truyện
Cỡ chữ
Kiểu Chữ
Phông Nền
💬 Bình luận đoạn
Đang tải bình luận...
/
Google Tiếp tục với Google
Đóng
Google Tiếp tục với Google
Đóng