[TEASER SEO]: Luật sư Lâm lấy được hồ sơ bảo hiểm gốc, chữ ký giả mạo lộ rõ. Nhưng công ty bảo hiểm từ chối hợp tác vì “quá thời hiệu”. Và lá thư luật sư đe dọa từ mẹ kế gửi đến.
Hai tuần chờ đợi trong im lặng, tôi sống trong căn phòng trọ như một con thú bị thương liếm vết thương và tích trữ năng lượng cho cú cắn cuối cùng. Điện thoại không reo, ngoại trừ vài cuộc gọi từ luật sư Lâm với giọng điệu ngày càng trầm hơn. Ông nói đang “xúc tiến”, nhưng chữ “xúc tiến” ấy nghe mòn mỏi, như thể ông đang cố gắng vớt một thứ gì đó từ đáy giếng sâu đầy bùn.
Rồi ông gọi, bảo tôi đến văn phòng. Giọng ông không có một chút phấn chấn nào.
Tôi đến, ngồi đối diện ông trong căn phòng ngột ngạt hơn bao giờ hết. Ông không nói gì, chỉ đẩy một tập tài liệu in màu cũ kỹ, mép giấy đã ố vàng, sang phía tôi. Trên cùng là logo một công ty bảo hiểm tôi chưa từng nghe thấy.
“Đây là bản scan từ microfilm trong kho lưu trữ của chi nhánh cũ,” ông nói, giọng khô khốc. “Người ta sắp thanh lý toàn bộ, ta mới tiếp cận được. Xem đi.”
Ngón tay tôi hơi run khi lật trang đầu tiên. Đó là đơn yêu cầu giải quyết quyền lợi bảo hiểm. Tên tôi. Số hợp đồng. Ngày tháng: chỉ ba tháng sau ngày bố mẹ tôi mất. Mục “Người thụ hưởng” ghi rõ ràng tên tôi. Và ở cuối trang, một chữ ký.
Tôi nhìn chằm chằm vào nó.
Năm mười tám tuổi, chữ ký của tôi nguệch ngoạc, hơi ngả nghiêng, chữ “i” bao giờ cũng chấm tròn một cách cẩu thả. Còn chữ ký trên tờ đơn này… nó quá đều đặn. Nét thanh nét đậm rõ ràng, có phần hoa mỹ, như chữ ký của một người đã luyện tập. Nó giống một bản sao chép có chủ ý, cố bắt chước sự non nớt nhưng lại thừa ra sự điêu luyện giả tạo. Quan trọng hơn, nó hoàn toàn khác với chữ ký của tôi trong bất kỳ giấy tờ nào tôi còn giữ được từ thời đó, như bằng tốt nghiệp cấp ba.
“Nó là giả,” tôi thốt lên, không phải một câu hỏi.
“Rõ ràng là giả, ngay cả mắt thường cũng nhìn ra,” luật sư Lâm gật đầu. Ông lật sang trang tiếp theo, chỉ vào dòng chữ “Hình thức chi trả” và “Tài khoản nhận tiền”. Số tiền khiến tôi choáng váng: ba tỷ hai trăm triệu đồng. Một con số khổng lồ với một đứa trẻ mới mười tám. Và tài khoản ngân hàng nhận tiền… không phải tài khoản của tôi. Đó là một số tài khoản ngân hàng khác.
“Ta đã nhờ người kiểm tra sơ bộ,” ông nói, ánh mắt không rời tôi. “Tài khoản đó được mở dưới tên công ty TNHH Thương mại Dịch vụ Ánh Dương. Giám đốc công ty… là Dương Thị Hương.”
Một tiếng thở gấp thoát ra khỏi cổ họng tôi. Tất cả đều ăn khớp. Số tiền bảo hiểm khổng lồ ấy, thay vì về tay tôi – đứa con gái mồ côi, đã được chuyển thẳng vào công ty của mẹ kế. Bà ta đã dùng nó làm vốn liếng đầu tiên. Có lẽ một phần đổ vào những bất động sản đầu tiên, một phần trở thành nguồn tài chính để sau này “tài trợ” cho Thành, và biến tôi thành công cụ chuyển tiền ngu ngốc.
“Đây là bằng chứng,” tôi nói, giọng nghẹn lại vì một thứ cảm xúc hỗn độn giữa phẫn uất và… đắc thắng tội lỗi. “Chúng ta có bằng chứng rồi.”
Luật sư Lâm nhìn tôi, khuôn mặt già nua hiện lên một nỗi buồn sâu thẳm. “Cháu ơi,” ông nói chậm rãi. “Đây mới chỉ là bắt đầu.”
Ông giải thích, giọng đều đều như đọc một bản án. Hồ sơ scan này, dù là gốc, nhưng được lấy bằng con đường không chính thống. Giá trị pháp lý sẽ bị nghi ngờ. Hơn nữa, vụ việc đã xảy ra từ mười năm trước. Thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, trong một số tình huống, có thể đã hết hoặc sắp hết. Quan trọng nhất, muốn khởi tố, cần có đơn yêu cầu của người bị hại – tức là tôi – và cơ quan công tố phải thấy đủ căn cứ. Với một vụ việc cũ, mọi thứ sẽ vô cùng chậm chạp và phức tạp.
“Nhưng chúng ta vẫn phải thử,” tôi nài nỉ.
Ông đồng ý. Chúng tôi chọn cách tiếp cận trực tiếp nhất: mang bản sao hồ sơ đến gặp đại diện pháp lý của công ty bảo hiểm hiện tại – tập đoàn lớn đã mua lại công ty cũ. Hy vọng họ, vì lo ngại uy tín, sẽ có động thái điều tra nội bộ hoặc hỗ trợ chúng tôi.
Buổi gặp diễn ra trong một văn phòng sang trọng, lạnh lẽo. Vị luật sư đại diện công ty, một người đàn ông trung niên bảnh bao, tiếp chúng tôi với nụ cười xã giao hoàn hảo. Ông ta nghe luật sư Lâm trình bày, lướt qua tập hồ sơ, đôi mắt tinh anh không lộ một chút cảm xúc.
Sau mười phút, ông ta đẩy tập hồ sơ về phía chúng tôi, nụ cười vẫn nguyên vẹn. “Trước hết, tôi xin cảm ơn hai vị đã cung cấp thông tin. Tuy nhiên, đây là vụ việc đã xảy ra từ rất lâu, liên quan đến một pháp nhân tiền nhiệm mà chúng tôi đã sáp nhập. Việc xác minh tính xác thực của tài liệu scan này là rất khó khăn.”
“Nhưng chữ ký giả là rõ ràng,” tôi cất tiếng, cố giữ bình tĩnh.
“Việc xác định chữ ký giả hay thật cần có kết luận giám định của cơ quan chức năng, và quan trọng hơn, cần có đơn khởi kiện chính thức,” vị luật sư nói, giọng nhẵn bóng như thép không gỉ. “Hơn nữa, theo các quy định về thời hiệu khởi kiện dân sự và thời hiệu truy cứu trách nhiệm hình sự… tôi e là vụ việc này có thể đã nằm ngoài phạm vi mà chúng tôi có thể hợp tác một cách chủ động.”
Lời lẽ hoa mỹ, nhưng cốt lõi chỉ là một từ: từ chối.
“Vậy các ông bỏ mặc?” Tôi hỏi, giọng đã có phần gay gắt.
“Chúng tôi luôn tuân thủ pháp luật,” ông ta đáp lại ngay lập tức, nụ cười không tì vết. “Nếu có yêu cầu chính thức từ cơ quan điều tra, chúng tôi sẽ cung cấp mọi tài liệu theo quy định. Còn với tư cách cá nhân, chúng tôi khuyên hai vị nên cân nhắc kỹ. Đôi khi, việc đào xới lại những chuyện quá khứ… không đem lại lợi ích cho ai.”
Câu nói cuối cùng nghe như một lời cảnh báo được bọc nhung.
Chúng tôi ra về, tay không. Bầu không khí trong xe luật sư Lâm nặng trĩu. Ông im lặng lái xe, khuôn mặt in hằn sự mệt mỏi. Tôi biết ông đã cố hết sức. Cái hệ thống cứng nhắc ấy, những quy định về thời hiệu ấy, dường như là một bức tường thành vô hình mà kẻ như mẹ kế tôi đã tính toán rất kỹ để ẩn náu sau nó.
Về đến phòng trọ, sự thất vọng và bất lực bắt đầu gặm nhấm tôi. Thì ra có bằng chứng cũng chưa chắc đã thắng. Thế giới này vận hành bằng những thứ phức tạp hơn tôi tưởng.
Và rồi, như để chứng minh cho điều đó, một phong bì màu trắng được đẩy qua khe cửa phòng trọ của tôi vào chiều hôm sau.
Bên trong không có thư tay. Chỉ một tờ giấy A4 in máy, tiêu đề trang trọng: “THÔNG BÁO/ CẢNH CÁO”. Dưới đó là tên một văn phòng luật tôi chưa nghe bao giờ, với dòng chữ in đậm: “Đại diện pháp lý cho bà Dương Thị Hương và ông Lê Anh Thành.”
Nội dung ngắn gọn, sắc lạnh. Nó nói rằng bà Hương và ông Thành đã biết về những hành động điều tra, thu thập thông tin trái phép, và phát tán thông tin sai lệch của tôi. Họ khẳng định số tiền bảo hiểm năm xưa đã được tôi (lúc đã thành niên) tự nguyện ủy quyền cho bà Hương quản lý và sử dụng vì mục đích đầu tư chung, và mọi giao dịch đều minh bạch. Việc tôi cố tình giải thích xuyên tạc sự việc, thu thập tài liệu cá nhân trái phép (ám chỉ hồ sơ bảo hiểm) đã xâm phạm nghiêm trọng quyền riêng tư và danh dự của họ.
Đoạn kết, dòng chữ như dao cứa: “Nếu cô tiếp tục có các hành động vu khống, làm nhục danh dự, xâm phạm đời tư và quấy rối cuộc sống của thân chủ chúng tôi, chúng tôi sẽ không do dự khởi kiện cô ra tòa về các tội danh trên, đồng thời yêu cầu bồi thường thiệt hại danh dự và tinh thần ở mức cao nhất. Mọi hậu quả pháp lý, cô sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm.”
Ký tên: Luật sư… một cái tên xa lạ.
Tôi ngồi bệt xuống nền nhà lạnh ngắt, tờ giấy kia rơi khỏi tay. Họ không chỉ phong tỏa con đường pháp lý bằng “thời hiệu”. Họ còn chuẩn bị sẵn một đòn phản công. Họ biến tôi từ nạn nhân thành kẻ phạm tội tiềm tàng. “Thu thập thông tin trái phép” – họ biết về bản scan. Họ có tai mắt ở khắp nơi. Lá thư này không chỉ là đe dọa. Nó là một thông điệp: Mày đang chơi một ván bài mà luật chơi do tao đặt ra. Và tao biết rõ từng bước đi của mày.
Cơn giận dâng lên, nhưng lần này nó không còn là ngọn lửa bùng cháy, mà là một thứ than hồng âm ỉ, thiêu đốt từ bên trong. Tôi nhặt tờ giấy lên, từ từ xé nó ra. Từng mảnh vụn rơi xuống sàn.
Họ tưởng một lá thư luật sư sẽ khiến tôi run sợ, sẽ bỏ cuộc.
Nhưng họ đã lầm.
Sự đe dọa ấy, thay vì dập tắt ý chí, lại như một mồi lửa nhỏ ném vào đống cỏ khô tuyệt vọng trong lòng tôi. Nó cho tôi biết một điều: tôi đang đi đúng hướng. Và họ… đang sợ.