[TEASER SEO]: Sự thật kinh hoàng lộ diện: tất cả số tiền tôi bán nhà nuôi bạn trai đều chảy thẳng vào túi mẹ kế. Nhưng khi tôi đối chất, bà ta chỉ cười nhạt và đưa ra một tuyên bố khiến tôi tê liệt. Tôi in ra hai tờ giấy. Một là danh sách các lần chuyển khoản tôi đã gom được, với dòng tiền được vẽ mũi tên đỏ chói: từ tài khoản tôi, sang Thành, rồi quay ngược về tài khoản của dì Hương trong vòng hai mươi bốn giờ. Tờ thứ hai là bản sao kê tài khoản VIP của bà ta mà Mai đã mạo hiểm lấy được, số dư cuối kỳ khiến tôi phải nhìn đi nhìn lại ba lần mới dám tin. Một con số mà cả đời dạy học của bà cũng không thể tích cóp nổi. Tôi không đến biệt thự của họ. Tôi gọi điện cho dì Hương, giọng tôi phẳng lì không một gợn sóng. “Dì ra quán cà phê đối diện công viên cũ đi. Cháu có chuyện cần nói. Một mình.” “Cháu Linh à?” Giọng bà ta vẫn dịu dàng, mẫu mực. “Có gì gấp vậy? Dì đang bận chuẩn bị…” “Về số tiền cháu chuyển cho Thành,” tôi cắt ngang. “Và về tài khoản ngân hàng của dì. Dì không muốn cháu mang những thứ này đến tận cổng biệt thự đâu, phải không?” Một khoảng lặng ngắn, đủ để tôi nghe thấy hơi thở của bà ta qua điện thoại hơi chùng xuống. “Được. Một tiếng nữa.” Bà ta đến đúng giờ, vẫn là bộ váy công sở lịch sự, tóc búi gọn, đeo một đôi hoa tai ngọc trai nhỏ. Bà ngồi xuống đối diện tôi, không gọi đồ uống, đôi mắt sắc như dao liếc nhanh xung quanh rồi dừng lại trên khuôn mặt tôi. “Cháu muốn nói gì?” Tôi đẩy hai tờ giấy in qua bàn. Ngón tay tôi ấn mạnh lên tờ sao kê, trên dòng tên chủ tài khoản. “Dì giải thích đi. Tại sao tất cả tiền của cháu, đồng nào cũng lọt vào đây?” Dì Hương không cầm lên xem. Bà chỉ liếc nhìn, rồi khẽ thở dài, một nụ cười nhạt nhòa, gần như thương hại, nở trên môi. “Cháu tìm ra rồi à? Nhanh hơn dì tưởng.” Câu nói thản nhiên ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Tôi nghĩ bà sẽ chối, sẽ giãy giụa, sẽ tìm cách biện minh. Nhưng không. Bà thừa nhận. Một sự thừa nhận dễ dàng đến rợn người. “Vậy là thật,” giọng tôi khàn đặc. “Dì và Thành… dùng tôi. Tôi chỉ là cái máy rút tiền cho hai người.” “Dùng?” Dì Hương nhíu mày, vẻ mặt như đang nghe một từ ngữ thô thiển. “Cháu đừng dùng từ đó. Cháu tự nguyện bán nhà, tự nguyện chuyển tiền cho Thành. Dì chỉ là… người giúp cháu quản lý số tiền đó thôi. Thành đi học xa, tiêu pha không kiểm soát, dì sợ nó phung phí hết tương lai của cháu.” “Quản lý?” Tôi cười khẩy, chỉ tay vào dòng số dư. “Quản lý thế nào mà tiền của tôi chảy vào đây, rồi dì mua biệt thự, mua xe sang? Dì ‘quản lý’ hộ tôi cả đời sống xa hoa của dì và Thành sao?” Nụ cười trên mặt bà ta tắt lịm. Ánh mắt trở nên lạnh lẽo, không còn vỏ bọc dịu dàng nữa. “Được rồi. Cháu muốn sự thật? Dì sẽ cho cháu sự thật.” Bà chậm rãi mở túi xách, lấy ra một chiếc điện thoại, nhấn nút gọi nhanh. “Em vào đi. Cô cháu mình nên nói chuyện rõ ràng.” Tim tôi thót lại. Không. Đừng là hắn. Nhưng năm phút sau, Thành bước vào quán. Hắn mặc bộ vest định hình hoàn hảo, đi thẳng đến bàn, ngồi xuống cạnh dì Hương. Hắn không thèm nhìn tôi. Hơi ấm từ người hắn tỏa ra, mùi nước hoa quen thuộc ngày xưa, giờ khiến dạ dày tôi quặn lại. “Nói đi, Thành,” dì Hương ra lệnh, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền. Thành hắng giọng, cuối cùng cũng quay mặt về phía tôi. Đôi mắt hắn không còn chút tình cảm nào, chỉ là sự lạnh nhạt và một chút bực dọc. “Linh, chuyện là thế này. Trước khi cậu bán nhà… tôi và dì Hương đã có quan hệ với nhau rồi.” Không khí trong quán cà phê ồn ào bỗng chốc biến mất. Tất cả âm thanh tắt ngúm. Tôi chỉ nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, mỗi nhịp đau nhói. “Cậu… nói gì?” “Tôi và dì Hương yêu nhau,” hắn nói rõ ràng từng tiếng, như đang đọc một bản tuyên bố. “Chúng tôi gặp nhau từ trước, và có tình cảm. Việc cậu bán nhà, chuyển tiền… đó là ý của dì Hương. Dì ấy muốn giúp tôi, nhưng không tiện trực tiếp. Và dì ấy cũng muốn… thử lòng cậu.” “Thử lòng?” Tôi lặp lại, hai từ ấy nghẹn ứ trong cổ họng. “Ừ,” dì Hương gật đầu, giọng trở nên giảng giải. “Dì muốn xem cháu có thực sự yêu Thành không, có sẵn sàng hy sinh vì nó không. Và cháu đã chứng minh điều đó. Thật cảm động.” Tôi nhìn từ khuôn mặt tàn nhẫn của bà ta, sang khuôn mặt vô cảm của Thành. Mười năm. Mười năm tình cảm của tôi, những đêm dài tôi thức trắng lo lắng, căn nhà ký ức duy nhất của bố mẹ… tất cả chỉ là một bài kiểm tra? Là một vở kịch mà họ đạo diễn, còn tôi là diễn viên chính không biết mình đang diễn? “Đồ khốn nạn,” tôi thốt ra, giọng run run vì phẫn nộ tột cùng. “Hai người… hai người thật sự là quỷ.” Thành nhăn mặt. “Đừng có nói thế. Tình cảm là không thể ép buộc. Tôi và dì Hương có duyên với nhau. Còn cậu… cậu chỉ là…” “Là cái bình phong,” dì Hương hoàn thành câu nói, giọng nhẹ bẫng. “Là cái cớ hoàn hảo để không ai nghi ngờ mối quan hệ của chúng tôi, và cũng là nguồn cung cấp tài chính… tạm thời. Cháu đã hoàn thành vai diễn rất tốt.” Tôi đứng phắt dậy, ghế ngã ầm một cái. Tất cả mọi thứ trong người tôi như muốn nổ tung. Tôi muốn hét lên, muốn xé toạc cái mặt nạ đạo đức giả kia. Nhưng Thành nhanh tay hơn. Hắn đứng lên, chặn đường tôi, một tay giơ chiếc điện thoại lên. “Bình tĩnh, Linh. Cậu có bằng chứng gì? Mấy tờ giấy in vô thưởng vô phạt này?” Hắn với lấy hai tờ giấy trên bàn, xé vụn trước mặt tôi, những mảnh giấy trắng rơi lả tả xuống sàn. “Còn bản gốc trong điện thoại cậu, xóa nó đi.” “Không đời nào,” tôi lùi lại, siết chặt điện thoại trong tay. Dì Hương thở dài, lắc đầu như trách một đứa trẻ không nghe lời. “Cháu Linh, cháu không hiểu à? Nếu cháu cứ khăng khăng thế này, dì sẽ buộc phải bảo vệ danh dự của mình và của Thành. Luật sư của dì sẽ kiện cháu vu khống, làm nhục danh dự, và xâm phạm đời tư. Cháu có biết hậu quả không? Tiền phạt, và có thể là… tù.” “Cậu nghĩ cậu thắng được chúng tôi sao?” Thành cười khẽ, tiến thêm một bước, áp sát tôi. Mùi nước hoa của hắn giờ như mùi thuốc độc. “Cậu chỉ là một nhân viên văn phòng mất việc, không nhà, không tiền. Còn chúng tôi có tất cả. Đừng tự biến mình thành trò cười thêm lần nữa.” Tôi nhìn vào mắt hắn, cái ánh mắt mà tôi từng nghĩ là chân thành, ấm áp. Giờ nó chỉ là một vũng tối lạnh giá. “Đưa điện thoại đây,” Thành giơ tay ra, giọng đe dọa. “Xóa hết. Rồi về đi. Coi như chuyện này chưa từng xảy ra.” Dì Hương bổ sung, giọng như rót mật vào tai: “Dì sẽ không truy cứu. Và dì cũng sẽ… ‘quên’ không nhắc đến chuyện cháu thuê thám tử bất hợp pháp để theo dõi chúng tôi. Một sự đổi chác công bằng, phải không?” Họ đứng đó, như một bức tường thành bằng đá cẩm thạch lạnh lẽo, bao vây tôi. Áp lực từ lời đe dọa pháp lý, từ sự thật phũ phàng vừa nghe, từ sự cô độc tuyệt đối của tôi lúc này, đè nặng lên vai. Tay tôi run. Tôi biết họ nói đúng về mặt pháp lý. Những tờ giấy in không đủ. Lời khai của Mai sẽ bị phủ nhận. Tôi sẽ thua. Trong giây phút tuyệt vọng đó, một ý nghĩ lóe lên. Đầu hàng. Nhưng không phải thật sự. Tôi cúi mặt xuống, làm bộ nản lòng, giơ chiếc điện thoại cũ kỹ ra. “Đây. Các người thắng rồi.” Thành nhanh tay giật lấy. Hắn mở khóa, lật tìm trong thư viện ảnh, xóa sạch những bức ảnh chụp màn hình tôi lưu. Hắn còn xóa luôn cả tin nhắn với Mai, xóa lịch sử cuộc gọi. Rồi hắn đưa điện thoại cho dì Hương. Bà ta kiểm tra kỹ càng, gật đầu. “Tốt,” bà ta nói, đưa điện thoại trả lại tôi, như trao lại một thứ đồ chơi đã gãy. “Cháu về đi. Và nhớ, im lặng.” Tôi cầm lấy chiếc điện thoại, không nói thêm lời nào, quay lưng bước đi. Lưng tôi thẳng, nhưng bên trong, mọi thứ đã vỡ nát. Tôi nghe thấy tiếng Thành thở phào nhẹ nhõm sau lưng, và giọng dì Hương thì thầm: “Xong rồi. Nó sẽ không dám làm gì nữa đâu.” Họ đã tưởng thế. Họ không biết rằng, ngay từ đầu, tôi đã không lưu bằng chứng thật trong chiếc điện thoại cũ kỹ đó. Tất cả ảnh chụp, tin nhắn quan trọng, tôi đã chuyển sang một chiếc USB nhỏ giấu trong người, và gửi bản sao lên một địa chỉ email ẩn danh mà tôi tạo từ hôm qua. Họ vừa xóa đi những thứ vô dụng. Và họ vừa xác nhận toàn bộ tội lỗi của mình, trước mặt tôi. Tôi bước ra khỏi quán cà phê, ánh nắng chiều rọi thẳng vào mặt. Trong túi tôi, chiếc USB nhỏ bé như một hòn than nóng. Họ tưởng đã dập tắt được ngọn lửa của tôi. Nhưng họ không biết, tro tàn còn sót lại, chính là thứ dễ bùng cháy nhất.